Tới khi một quyển vở ký họa gần như đã bị tôi xé hết, tôi cuối cùng mới cảm thấy mình có chút ý tưởng.
Lúc đang hạ bút vẽ bản nháp, tôi lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào.
Tiếng bước chân hỗn loạn, có tiếng cười của con gái và tiếng nói khẽ của đàn ông.
Chuyện gì thế?
Nơi này rõ ràng là góc khuất nhất trong làng du lịch, bình thường ngay cả người đi qua đường cũng rất ít, sao trong phút chốc lại nhiều người như vậy?
Tôi đứng dậy, duỗi thắt lưng rồi đi ra sân.
Bước ra ngoài, tôi nhìn thấy đoàn người láo nháo bước vào căn phòng bên cạnh.
Dường như đều là những người tham gia trận chung kết lần này.
Nơi đó….
Phòng của Lý Hào Kiệt?
Bọn họ vào trong làm gì?
Lẽ nào xảy ra chuyện gì?
Không hiểu sao trong lòng lại trở nên hoảng loạn, ngay cả giầy cũng không kịp thay đã lao ra ngoài.
Tôi tới cửa, nhìn thấy một đoàn người đang chen chúc ở đó, ai cũng đang nhìn vào trong phòng, vẻ mặt khác nhau.
Có người kinh ngạc, có người che mắt, có người che miệng.
Bọn họ đều ngây ngẩn tại chỗ.
Dường như bị kinh hãi rất mạnh.
Không phải Lý Hào Kiệt thật sự xảy ra chuyện chứ!
Tôi nhanh chóng bước tới, đẩy nhóm người đang vây xung quanh để nhìn vào trong….
Sững sờ.
Tôi nhìn thấy trong phòng có hai người.
Một nam;
Một nữ;
Nam là Lý Hào Kiệt.
Nữ không ngờ lại là Đào Nhi.
Trên người Đào Nhi chỉ mặc một chiếc quần lót, cả cơ thể ửng hồng, ánh mắt mơ màng, cứ nhìn thấy Lý Hào Kiệt là nhào lên trên.
Lý Hào Kiệt lắc mình tránh đi, Đào Nhi lại tiếp tục nhào vào.
Cô ấy nhìn Lý Hào Kiệt, giọng nói trong miệng mơ hồ phát ra, “Cho tôi, cho tôi…. tôi muốn….”
Giọng nói kia, ái muội, kiều diễm, tràn ngập tình dục.
“Đào Nhi!”
Tôi chỉ sửng sốt một giây rồi lập tức lao vào trong, cầm lấy một bộ quần áo Lý Hào Kiệt treo ở bên cạnh. Lúc tôi chuẩn bị ôm lấy Đào Nhi thì một người từ trong phòng tắm lao ra, bưng một chậu nước, chậu nước ấy trực tiếp hất lên người Đào Nhi.
Trong nháy mắt, tôi có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh ập tới mặt mình.
Người hất chậu nước không phải ai khác mà chính là Lương Vũ Hạnh. Cô ta hất xong thì chửi ầm lên, “Đào Nhi, sao cô lại không biết xấu hổ như vậy!”
“Đào Nhi, chị không sao chứ.”
Tôi cảm thấy sự việc không thích hợp, nhưng cũng lười đôi co với Lương Vũ Hạnh, tiếp tục cầm quần áo quấn cho Đào Nhi.
Một cái hắt này dường như cũng khiến Đào Nhi tỉnh lại đôi chút. Cô ấy đứng tại chỗ, nhìn trái nhìn phải, vươn tay ra sờ sờ cơ thể mình, lại nhìn tôi đang ở bên cạnh, ánh mắt trừng lớn, hỏi, “Chị, chị làm sao vậy?”
“Em không biết, chị về phòng với em trước nhé.”
Tôi nói rồi chuẩn bị đưa cô ấy về phòng.
Lúc này Dương Trung cũng đến, dẫn theo năm, sáu người vệ sĩ. Anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức nói, “Xin lỗi Tổng giám đốc Lý, tôi tới chậm rồi, anhkhông sao chứ.”
Lý Hào Kiệt đứng ở một bên, sắc mặt trái lại khá bình tĩnh.
Anh ta lấy tay vỗ vỗ quần áo mình, nhìn thoáng qua Đào Nhi, cảm xúc không tốt lắm, “Điều tra xem đây là chuyện gì.”
Tuy Đào Nhi được tôi dùng khăn bọc lại, nhưng chân của cô ấy vẫn đang lộ ra bên ngoài.
Dương Trung nhìn thoáng qua, lập tức nói, “Vâng!”
Tôi đang muốn dẫn Đào Nhi về phòng, Lương Vũ Hạnh ở phía sau lại nói, “Vừa rồi tôi thấy Đào Nhi vừa đi vừa cởi quần áo đã cảm thấy chuyện này kỳ quái, không ngờ tới lá gan của cô ta lại lớn như vậy, còn dám tới quyến rũ tổng giám đốc Lý.”
“Cô im mồm!” Tôi trừng mắt nhìn Lương Vũ Hạnh.
Che chở Đào Nhi đi về phòng.
Chúng tôi đi tới cửa, Dương Trung đi theo, nhưng rất lịch sự không tiến lại gần, anh ta đứng ở chỗ khách ra hơn một mét rồi nói, “Đợi tới lúc tiện hơn xin hãy liên hệ với tôi.”
“Được thôi, trợ lý Dương.” Tôi nói xong thì đưa Đào Nhi vào phòng.
Vừa bước vào phòng tôi lập tức nhanh chóng cầm lấy khăn tắm lau người cho Đào Nhi, phát hiện cơ thể cô ấy nóng bỏng, hơn nữa vẫn còn hồng rực như cũ.
Cô ấy ngồi ở chỗ kia, liều mạng lắc đầu, lấy tay túm tóc mình.
Tôi đứng dậy, vốn muốn rót ly nước cho cô, đợi tới lúc xoay người lại thì thấy cô ấy đang ra sức kéo, trực tiếp dứt đứt một lọn tóc!
“Đào Nhi!” Tôi sợ tới mức vội vàng đặt cốc nước xuống, vọt tới túm lấy bàn tay còn đang tiếp tục dứt tóc của cô ấy, sau đó ôm chặt cô, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cô, “Không sao, không sao, đã qua hết rồi.”
Lúc tôi ôm Đào Nhi, có thể cảm nhận được Đào Nhi đang run rẩy.
Đại khái qua vài phút, tôi nghe thấy cô ấy nói, “Xong rồi, chị xong rồi.”