Bà tên là Nhậm Chỉ Lan, là bạn cấp ba của ba Giang Nghĩa, thầm yêu ba anh đã nhiều năm.
Sau khi Giang Hàn Phi kết hôn sinh con, Nhậm Chỉ Lan hồn bay phách lạc một thời gian dài, bà từng bị trầm cảm một thời gian, còn có ý định tự tử.
Sau này khi vợ Giang Hàn Phi qua đời, Nhậm Chỉ Lan vừa an ủi Giang Hàn Phi vừa chăm sóc hai anh em Giang Nghĩa, Giang Châu.
Có thể nói từ lâu Nhậm Chỉ Lan đã lấp khoảng trống phụ thuộc vào mẹ của Giang Nghĩa.
Sau đó nữa Nhậm Chỉ Lan lại lấy hết can đảm để tỏ tình với Giang Hàn Phi.
Nhưng bà đã bị từ chối.
Thứ nhất, Giang Hàn Phi không thể quên được người vợ đã khuất, thứ hai là ông không muốn làm lỡ dở cuộc đời bà, nên đã từ chối tình yêu của bà.
Nhậm Chỉ Lan đau lòng rời khỏi thành phố Giang Nam, đến một nơi khác.
Nghe nói bà đã đến nước M để học nghiên cứu chuyên sâu.
Không ngờ hôm nay lại có thể gặp người quen cũ ở đây.
Giang Nghĩa vui mừng đứng dậy chào hỏi: “Dì Lan về rồi ạ?”
Nhậm Chỉ Lan cười đáp: “Ừ, dì về từ hôm qua, hôm nay tới đây xem.”
Giang Nghĩa biết Nhậm Chỉ Lan đang nhớ đến ba Giang Hàn Phi.
Đây là nơi trước khi ba mất tích thích đến nhất. Giang Nghĩa ôm nỗi vấn vương với ba mà tới, tin rằng mục đích Nhậm Chỉ Lan đến đây cũng giống vậy.
Hôm qua vừa về nước, hôm nay đã tới đây.
Có thể thấy đã nhiều năm trôi qua, dù Nhậm Chỉ Lan đã kết hôn sinh con, nhưng tình yêu bà dành cho Giang Hàn Phi vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Hai người ngồi cạnh nhau trên bậc thềm, trò chuyện với nhau.
Nhớ lại chuyện xưa.
Kể về hiện tại.
Tưởng tượng về tương lai.
“Hàn Phi… Vẫn chưa có tin gì về ba cháu à?”
“Vâng, giống như bốc hơi khỏi thế giới vậy, cháu cũng không biết ông ấy đã đi đâu.”
“Ồ.”
Khuôn mặt Nhậm Chỉ Lan đầy vẻ thất vọng.
Giang Nghĩa nở nụ cười: “Dì Lan, bây giờ dì làm nghề gì?”
“Dì ư? Dì đang làm giáo viên diễn xuất. Mấy năm nay dì làm việc ở nước M, dạy các nghệ sĩ mới về diễn xuất.”
Giang Nghĩa vui mừng khôn xiết, công ty anh đang thiếu giáo viên dày dặn kinh nghiệm như này!
“Dì Lan, bây giờ dì về nước đã tìm được việc chưa?”
“Tìm được rồi.”
“Ồ.” Giang Nghĩa hơi thất vọng: “Công ty nào vậy ạ?”
“Giải trí Bách Khoa.”