“Không, Nam Lê Xuyên! Không được thương tổn anh ấy…” Nhiễm Tái Tái tuy rằng không biết vì sao Giang Thần Dật biết cô ở đây, nhưng cô không thể để Nam Lê Xuyên làm anh bị thương.
Nam Lê Xuyên quay đầu, Nhiễm Tái Tái đang chống trên giường, khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn như ngọc, lúc nãy do anh thô bạo, càng trong suốt. Mi dài cong vút dính đầy nước mắt, mũi nhỏ tinh tế, môi còn hơi sưng, càng thêm mỹ lệ, dịu dàng nhu mĩ không rời được mắt, nhưng lời nói kia làm anh không thể không chua xót, “Em yêu hắn tới vậy sao?”
Nhiễm Tái Tái nước mắt đong đầy, ôm chăn suy yếu ngồi dậy, nhìn Nam Lê Xuyên, ánh mắt tuyệt vọng thống khổ cầu xin, khóc nức nở nói, “Nam Lê Xuyên, là tôi sai, không liên quan tới anh ấy!… Hiện tại, anh… Phát tiết xong rồi, tôi muốn ra về!”
“Không phải phát tiết, anh…” Nam Lê Xuyên nhìn thấy màu máu chói mắt trên khăn trải giường trắng, cắn chặt môi, mơ ước ôm lấy cô gái anh ngày đêm tơ tưởng vào long rốt cuộc đã thành, nhưng anh lại vì phẫn nộ mà tổn thương cô, tổn thương người con gái mảnh mai đến thế. Nhìn thần sắc kiên quyết ấy, anh sửa lại mệnh lệnh ban đầu, “Cứ khống chế bọn họ đấy!”
Nhiễm Tái Tái cúi đầu, nước mắt dọc theo gương mặt chảy xuống, “Cảm ơn…”
Nam Lê Xuyên trở lại trên giường, liền gắt gao ôm lấy cô, anh mấy năm nay vẫn luôn nhớ cô, cô sao lại có thể thích người khác? Không đến hai năm, người đàn bà thay lòng đổi dạ, nhẫn tâm như vậy, mình nên buông tay rồi… Không, không được, nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cô, tim Nam Lê Xuyên như bị ngâm trong dấm, chua xót đến đau đớn. Có lẽ cô chỉ giận anh không từ mà biệt, có lẽ cô bị người ta lừa gạt thôi? Vậy thì anh sẽ nghĩ cách tách bọn họ ra là được rồi.
Nam Lê Xuyên ôn nhu bế cô lên, ôm sát ngực anh, “Tái Tái, hết thảy mọi chuyện hãy cho qua đi! Em buông tay hắn ta, chúng ta một lần nữa bắt đầu được không?!”
Nhiễm Tái Tái nâng hai mắt đẫm lệ, “Nam Lê Xuyên, anh vừa trở về liền ép tôi chia tay, anh coi tôi là cái gì?”
“Anh…” Nam Lê Xuyên thần sắc cứng đờ, nhìn đôi mắt đỏ ửng và lông mi run rẩy của Nhiễm Tái Tái, khẽ thở dài, hôn lên cái trán trơn bóng của cô, “Anh tắm cho em một chút, bôi thuốc xong sẽ đưa em xuống lầu…”
…
Nửa giờ sau, đại sảnh tầng một.
Nam Lê Xuyên nhận lấy súng lục từ tay vệ sĩ, họng súng tối om chỉ thẳng hướng người đàn ông thanh tuấn anh đĩnh đối diện, “Chia tay đi, tôi không chạm vào anh, nếu còn ngoan cố, tôi sẽ nổ súng.”
“Không, Nam Lê Xuyên, anh không được bắn, tôi sẽ hận anh!”
Nhiễm Tái Tái kinh hoảng nhìn Nam Lê Xuyên, quay đầu, không màng cơn xé rách đau đớn ở hạ thân, sắc mặt tái nhợt dùng hết sức chạy đến bên Giang Thần Dật, đứng chắn trước mặt người đàn ông vui sướng nhìn nàng, ánh mắt quan tâm như một lưỡi dao sắc bén, hung hăng xẻo thịt Nam Lê Xuyên.
Giang Thần Dật đối mặt với họng súng tối om vẫn trấn định như cũ, chỉ ôm chặt lấy cô gái tưởng đã mất mà tìm được, đôi tay ôn nhu ôm khuôn mặt nhỏ, khẩn trương kiểm tra toàn thân trên dưới, thấy không có vết thương, nhẹ nhàng thở ra, gắt gao nắm tay Nhiễm Tái Tái, kéo cô về sau lưng anh.
Xoay người, nhìn chàng trai trước mặt dị thường tuấn mỹ cũng dị thường bá đạo, Giang Thần Dật không hề biến sắc, thanh âm ôn hòa kiên định, “Tôi sẽ không chia tay, cậu muốn làm gì, xin cứ tự nhiên!”
“Không, anh Dật!” Nhiễm Tái Tái khóc nức nở.
Tiếng khóc làm lung lay trái tim anh, Giang Thần Dật nghiêng người, nhìn Nhiễm Tái Tái bằng ánh mắt dị thường ôn nhu, “Đừng lo lắng, không sao đâu.”
Nam Lê Xuyên nhìn Nhiễm Tái Tái thắm thiết không muốn xa rời trong long một người đàn ông khác, ánh mắt thương tiếc không buông bỏ, đau lòng không thôi, nhìn người đàn ông kia thần sắc đạm nhiên, càng thêm ghen ghét, thật sự chết cũng không bỏ sao? Một tay hung hăng nắm chặt, một tay đột nhiên nhắm chuẩn hướng Giang Thần Dật “Pằng ――” một tiếng!
“Á ――” Nhiễm Tái Tái kinh hô, khuôn mặt nhỏ mỹ lệ trắng bợt, liếc mắt nhìn Nam Lê Xuyên một cái, bỗng nhiên hai tròng mắt nhắm chặt, ngất đi.
“Ưm!” Một phát súng trúng vai Giang Thần Dật, máu tức khắc bắn toé ra, nhưng anh lại trước tiên ôm lấy Nhiễm Tái Tái đã kinh hách hôn mê, hơi rêи ɾỉ chịu đựng đau nhức, nói với Nam Lê Xuyên, “Giờ tôi có thể mang Tái Tái đi được chứ?”
Ánh mắt cuối cùng Nhiễm Tái Tái nhìn mình tràn ngập hận ý, Nam Lê Xuyên giống như mất đi toàn bộ sức lực, đột nhiên xoay người, “Cút đi, trước khi tôi đổi ý!”