– Đúng vậy, học trưởng Mã Hữu Tài từng bị Sở Vân dùng Huyết Khí đan hung hăng nhục nhã, dường như là đã không còn phản xạ gì nữa. Học trưởng Vệ Khiếp mới là hy vọng chân chính!
Trong Thư Viện, tinh thần mọi người bắt đầu khởi động, đều đoán trong cuộc chiến giữa Sở Vân và Vệ Khiếp, ai có cơ hội thắng nhiều hơn.
Tới buổi chiều, Sở Vân ở trong đấu trường, quả thực nhìn thấy Vệ Khiếp vào trận.
– Cuối cùng không nhẫn nại được, muốn khiêu chiến với ta sao?
Sở Vân thản nhiên nở nụ cười. Trong lòng đám Thư sinh dao động thế nào, hắn đã trải qua hai kiếp người, sao lại không biết?
– Khiêu chiến với ngươi? Không không không, hôm nay ta đã nhìn ngươi liên tiếp bại bởi một kẻ vô danh tiểu tốt, thật sự xem chẳng ra sao. Cố ý đến chỉ điểm cho ngươi một chút.
Vệ Khiếp khoanh hai tay trước ngực, khóe miệng cong lên cười với vẻ đầy tự tin, lấy giọng điệu thuyết giáo nói.
– Sở Vân học đệ, ngươi thân là hội trưởng, tự nhiên thất bại liên tiếp, thật sự rất không thể nào nói nổi. Làm tiền bối như ta, hôm nay cố ý tới đây, cho ngươi biết trong đao pháp của ngươi có chỗ thiếu sót rất lớn.
– Oa, bộ dạng của học trưởng Vệ Khiếp dường như nắm chắc thắng lợi, xem ra trước khi đến đã có chuẩn bị trước!
– Lại còn nói đao pháp của Trĩ Hổ có thiếu sót rất lớn. Không biết là cái gì?
– Lại nói tiếp, từ sau khi khai giảng, học trưởng Vệ Khiếp chưa từng giao đấu với Sở Vân. Chẳng lẽ gần đây hắn luyện thành đạo pháp thượng đẳng gì sao?
Người đang xem đều nghị luận, châu đầu ghé tai.
Ngoài đấu trường đều ồn ào huyên náo.
– Chỉ điểm cho ta?
Sở Vân cười cười.
– Lúc trước, sao không chỉ điểm cho ta? Lại chờ đến lúc này, mới gặt hái. Ngươi chưa phát hiện mình có chút vô sỉ sao?
Đám người đứng ngoài xem, nhất thời đều cười ồ lên.
– Câm mồm!
Mặt Vệ Khiếp trầm như nước, có chút thẹn quá hóa giận quát lạnh một tiếng.
– Hôm nay phải giáo huấn ngươi một chút, cho ngươi biết thế nào là học trưởng. Cương Vũ Ưng, xuất hiện đi!
Hắn vỗ tiên nang bên hông. Bên trong bay ra một con yêu thú hùng ưng có hình thể có thể so với tuấn mã.
Tiếp theo Vệ Khiếp xoay người trèo lên, ngồi ở trên lưng Cương Vũ Ưng, Nhất Phi Trùng Thiên.
Sở Vân hơi hơi nhíu mày một chút, tiếng cười ở xung quanh đã lắng xuống. Truyện Tiên Hiệp
Cương Vũ Ưng vỗ mạnh hai cánh, bay lượn phía trên đấu trường, khi cách mặt đất cả trượng. Vệ Khiếp trên cao nhìn xuống, khóe miệng cong lên tươi cười đắc ý, ngón tay chỉ Sở Vân cất cao giọng nói:
– Sở Vân học đệ, ngươi chân thật nghĩ học trưởng ta tùy tiện nói vậy sao? Thiếu sót lớn nhất trong đao pháp của ngươi, chính là cận chiến cường đại, xa chiến không đủ!
Học trưởng giáo huấn ngươi, ngươi phải nhớ kỹ. Về sau khôn hơn một chút, ngươi hiểu chưa?
Tất cả mọi người đứng xem ở xung quanh ồ lên.
– Cái này, cái này xem như thiếu sót sao?
Có người khóe miệng run rẩy.
– Túy Tuyết Đao chính là chiến đao, tự nhiên xa công so với cận chiến phải yếu hơn.
Nếu điều này xem như thiếu sót, vậy chiến đao khắp thiên hạ đều có chỗ thiếu sót.
– Chẳng qua, học trưởng Vệ Khiếp nói không sai a. Nhưng Túy Tuyết Đao phát động Bán Nguyệt Trảm, thoáng bù lại phương pháp xa chiến. Nhưng muốn đánh kẻ địch ở không trung tuyệt đối không đủ xa.
– Sở Vân có phiền toái. Ưu thế lớn nhất của hắn là cận chiến đã hóa thành hư ảo.
– Không cần đáng khinh như vậy chứ. Ta còn mong chờ một trận đọ sức giữa hai nam nhân.
Đám thư sinh bình dân rất không hài lòng.
– Phì, ngươi biết cái gì? Cái gọi là chiến đấu, chính là phát huy sở trường hạn chế sở đoản.
Học trưởng Vệ Khiếp làm vậy thuần túy là tác chiến.
Một thư sinh gia tộc quyền thế lập tức phản bác lại.