Lệ Dạ Kỳ thấy nàng sợ không nhẹ, anh khẽ cười nói: “Đừng sợ, mẹ cũng không phải hổ, sẽ không ăn thịt em”
Ngôn Lạc Hi trừng mắt nhìn anh, “Anh còn cười, em sốt ruột muốn chết.”
“Ngoan, đi lên thay quần áo được chưa?”
Lệ Dạ Kỳ kéo cô dậy, ôm eo cô đi lên lầu.
Trong phòng thay đồ, Ngôn Lạc Hi rầu rĩ với tủ quần áo.
“Em nên mặc cái gì đây, màu trắng thái tố, màu đỏ quá diễm, nếu không hay là vẫn mặc quần áo ở nhà đi?”
Lệ Dạ Kỳ bất đắc dĩ, anh lướt qua cô, lấy một chiếc váy dài đến đầu gối màu hồng nhạt nhét vào trong ngực cô.
“Cái này đẹp”
Ngôn Lạc Hi cầm lấy váy màu hồng khoa tay múa chân một chút, cô lo lắng hỏi ý kiến của anh, “Màu này có trẻ quá không đủ đoan trang hay không?”
“Không đâu, mẹ mình thích nhất là màu hồng” Lệ Dạ Kỳ trấn an cô, cho dù cô đi thử vai cũng không khẩn trương như vậy, anh có chút đau lòng, xem ra anh đúng là nóng vội.
Đưa tay vuốt ve lông mày đang nhíu chặt của cô, “Đi thay quần áo được chưa hả?”
Ngôn Lạc Hi gật đầu, sự trấn an của anh làm cô như uống một viên thuốc an thần, tuy rằng vẫn khẩn trương lo lắng, nhưng từ từ trấn định lại.
Chỉ chốc lát sau, cô thay váy xong đi ra, bất an nhìn người đàn ông tựa vào cửa tủ quần áo, nghiêng đầu nhìn cô, “Thế nào, có đẹp không?”
Lệ Dạ Kỳ bình tĩnh quét lại cô từ đầu đến chân hai lần, vẻ kinh diễm trong mắt lại càng sâu đậm, anh chậm rãi đi tới bên cạnh cô, khàn giọng mở miệng, “Rất đẹp”
Ngôn Lạc Hi thẹn thùng cúi đầu, bởi vì người nào đó độc tài cùng bá đạo, cô đã lâu không có mặc váy ngắn như vậy, trong lúc nhất thời đều có chút không quen.
Đầu ngón tay hơi lạnh, Ngôn Lạc Hi hạ mắt nhìn lại, ngón áp út bị người nào đó bá đạo đeo lên một chiếc nhẫn kim cương cực lớn, chính là quả trứng bồ câu lần trước cô nhìn thấy trong phòng làm việc.
Cô ngây ngốc nhìn anh, “Đây là tặng cho em?”
Lệ Dạ Kỳ hôn lên mu bàn tay cô, “Ở đây còn có người khác sao?”
Mu bàn tay bị râu của anh đâm có chút ngứa ngáy, cô rụt lại. Tay, loay hoay trên ngón áp út trứng bồ câu, cười liếc anh một cái, “Anh không có lời nào khác muốn nói với em sao?”
“Nói cái gì?”
“Bình thường tặng nhẫn không phải thổ lộ thì là cầu hôn, anh chọn cái nào? “Ngôn Lạc Hi dí dỏm hỏi.
Lệ Dạ Kỳ bất đắc dĩ xoa xoa mi tâm, anh không am hiểu nói lời tâm tình, lời cảm động nhất chính là lời nói với cô ngày đó ở khách sạn, lúc này nhìn bộ dáng dí dỏm của cô, anh cao quý lãnh diễm trả lời một câu, “Em suy nghĩ nhiều rồi”
Ngôn Lạc Hi bĩu môi, cụp mắt nhìn trứng bồ câu rực rỡ lóa mắt, nụ cười trên môi càng ngày càng đậm.
Được rồi, cho phép anh kiêu ngạo một lần.
Hai người cùng xuống lầu, dì Đông chờ ở dưới lầu, thấy Ngôn Lạc Hi hiếm khi mặc váy, bà cười khanh khách khen ngợi.
“Phu nhân mặc váy càng có mùi vị phụ nữ”
Ngôn Lạc Hi cười đến mắt híp lại, ngọt ngào nói: “Cảm ơn dì Đông”
Lập tức lại đắc ý liếc Lệ Dạ Kỳ một cái, thật giống như đang nói, có nghe không? Không cho tôi mặc váy đó là phung phí của trời.
Lệ Dạ Kỳ trực tiếp phớt lờ.
“Tiên sinh, vừa rồi mẹ anh gọi điện tới, hôm nay bà ấy có việc không đến được, nhờ tôi chuyển lời cho anh một tiếng, lần sau bà ấy lại tới”