Đàm Nhu bắt đầu khó hiểu, nàng liền dừng lại, quay ra đối mặt với Tần Nhã.
” Nhị Quốc thì làm sao?”
Nàng chính là ghét người nào nhắc đến quốc mẫu của nàng với thái độ khinh thường như vậy, Nhị Quốc là một nước bề ngoài nghèo nàn nhưng bên trong vui vẻ phồn hoa, họ không hiểu được bên trong như nào thì cũng không có quyền nói về Nhị Quốc với thái độ xấu đó được.
Tần Nhã bị Đàm Nhu chất vấn như vậy liền giật mình.
Phi Nhã đi lên trước nói.
” Ta đi trước.”
Sau đó thì nàng ta lướt qua mặt nàng để đi về, Đàm Nhu vừa nhận ra, trong lời nói trách cứ nàng của Tần Nhã có chút ghen tuông, trước đó muội ấy thích Chiêu Phong bây giờ khó chịu với nàng cũng dễ hiểu, Đàm Nhu nhíu mày nói tiếp.
” Ta thấy Chiêu Phong dù có buông bỏ được thì muội cũng đâu đứng được bên cạnh chàng ấy, huống chi là người cố chấp như Chiêu Phong, bây giờ muội đến đây được đích thân chàng ấy đưa đến có phải là đau lòng lắm nên bất mãn với ta không, ta còn chưa làm gì mà.”
Tần Nhã bị đoán hết tâm tư liền nổi giận.
” Thứ mà tỷ không cần chính là thứ mà ta mong muốn hằng đêm, tỷ lừa huynh ấy như vậy cũng có mặt mũi gặp lại huynh ấy sao?”
Đàm Nhu không biết nói sao, nàng hôm nay gặp cũng không hỏi xem chàng ấy có ổn không, Tần Nhã vừa nhắc lại nàng liền câm nín, bản thân nàng sai không có gì biện bạch.
Tần Nhã nói tiếp.
” Tỷ đã thấy dáng vẻ vui mừng như đứa trẻ của huynh ấy khi chờ tỷ chưa? Huynh ấy dậy từ rất sớm để đi đón tỷ, rồi vẻ mặt thất vọng của huynh ấy khi thấy người bước xuống kiệu không phải tỷ mà là người khác, tỷ làm sao mà thấy được chứ.
Huynh ấy hôm đó ở trong thư phòng đập nát hết đồ đạc để phát tiết, tỷ biết huynh ấy là người tính ôn hoà mà, huynh ấy hành xử như vậy là tức giận tới mức nào rồi? Từ ngày hôm đó trở đi huynh ấy cứ luôn ở trong thư phòng mãi, ba buổi thượng triều huynh ấy không đi tỷ biết không?”
Đàm Nhu thở cũng khó khăn, nàng bắt đầu lấy lại bình tĩnh, Tần Nhã muốn nói ra hết mấy chuyện mà Đàm Nhu gây ra, lại nói tiếp.
” Tỷ làm cho huynh ấy trở nên như vậy thì còn xứng ở bên huynh ấy không?”
Tần Nhã xổ hết mấy thứ bất mãn của mình ra, cũng không muốn quan tâm Đàm Nhu trông như thế nào, khuôn mặt Đàm Nhu trắng bệch như người mất hồn, sáng nàng đã lao lực để vượt qua, giờ lại nghe chuyện Tần Nhã nói, có chút kích động, nàng cảm thấy bản thân là gây ra nhiều chuyện hơn, lại đau lòng cho Chiêu Phong.
Nhịp thở của nàng cũng khó khăn hơn, Đàm Nhu thở gấp gáp nhìn Tần Nhã trước mặt, thân thể dần mất sức khuỵ gối xuống.
Nàng được người đứng sau đỡ lấy, Đàm Nhu còn tưởng là Tiểu Hạnh đỡ mình, nhưng bàn tay đỡ lấy nàng đặt ở sau lưng lớn hơn tay nữ nhân nhiều, người đó cất tiếng gằn giọng với Tần Nhã.
” Muội nói gì với nàng ấy vậy? Có biết nàng ấy đang không khoẻ trong người không?”
Tần Nhã thấy Chiêu Phong đứng sau đỡ lấy Đàm Nhu thì giật mình, những lời nàng nói vừa rồi Chiêu Phong cũng chưa nghe được, Tần Nhã nhìn Đàm Nhu mất sức khụy xuống trong lòng Chiêu Phong liền không vui.
Tính tình muội ấy nóng nảy liền không chút nể tình nào.
” Muội chẳng qua là kể lại chuyện cũ, huynh vì tỷ ấy mà buồn lòng đến cỡ nào, nếu ta là tỷ ấy thì làm gì còn mặt mũi gặp huynh nữa.”
Chiêu Phong liền đáp ngay.
” Im miệng, ta yêu nàng ấy, ta muốn gặp nàng ấy, ta chiều chuộng nàng ấy thì có làm sao chứ? Có liên quan gì đến muội sao?”
Đàm Nhu ôm ngực, tay cố đấm vào ngực Chiêu Phong, mặt nhăn nhó khó khăn cất tiếng.
” Chàng… đừng nói… nữa.”