“Đạo hữu chắc là vừa đến Lục Quang Thành! Không biết xưng hô như thế nào?” Cái Linh quang bàn trong tay dị tộc nhân đầu to chợt lóe lên rồi biến mất không thấy, sau đó hắn bình tĩnh hỏi
“Tại hạ họ Hàn, xác thực là vừa đến thành này. Nơi này đang xảy ra chuyện gì vậy, chẳng lẽ là khai chiến cùng với người nào”. Ánh mắt Hàn Lập đảo qua rồi bất động thanh sắc hỏi ngược lại
“Nguyên lai là Hàn đạo hữu. Xem ra đạo hữu là từ địa phương cực xa truyền tống đến đây, nếu không thì sao lại không biết việc Giác Xi Tộc bắt đầu thâu tóm Thiên Vân mười ba tộc chúng ta”. Dị tộc nhân đầu to nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, sau một lúc lâu mới lộ ra vẻ kỳ quái nói
“Giác Xi Tộc!”, sắc mặt Hàn Lập bỗng nhiên đại biến. Tộc này tại Linh giới đủ có thể nằm trong số mười tộc siêu cấp
“Hàn huynh, mọi việc ngươi có thể từ từ tìm hiểu sau nhưng ngươi rốt cuộc làm như thế nào mà có thể truyền tống đến Lục Quang Thành này. Theo lý thuyết, tất cả các Truyền Tống trận có liên hệ tới đây đều sớm đã bị Giác Xi Tộc chặt đứt mới đúng” Tên dị tộc da xanh nhạt kia nhịn không được hỏi
“Tại hạ từ hải ngoại truyền tống đến đây”. Hàn Lập không có gì phải giấu diếm nên từ từ trả lời
“Hải ngoại? Thành phố như Lục Quanh Thành này mà cũng có loại Truyền Tống trận này sao” Vừa nghe lời này, gã dị tộc toàn thân có hồng quang bao phủ có chút kinh ngạc nói
“Hải ngoại truyền tống trận đích xác có hai cái, bất quá từ nhiều năm trước đã bị phá hỏng rồi. Đạo hữu là từ chỗ nào ở hải ngoại đến đây” Dị tộc nhân đầu to đồng dạng lộ ra vẻ giật mình
“Tử Hỏa hô quần đảo” Hàn Lập tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển nhưng vẫn lưu loát trả lời
“Nguyên lai là nơi đó! Nếu ta nhớ không nhầm thì tòa Truyền Tống trận này đã bị hủy hoại mấy ngàn năm, sớm đã mất đi liên hệ với Lục Quang Thành. Đạo hữu có thể giải thích qua một chút được không”. Gã đầu to thì thào nói, biểu tình không thể tránh khỏi vẻ hồ nghi
“Kỳ thật rất đơn giản..”, Hàn Lập thần sắc không thay đổi đem chuyện năm đó truyền tống trận bị phá hủy thoáng giải thích lại một lần nhưng ở trong lời nói lại không hề đề cập đến lai lịch của mình, tránh làm cho mấy người này thắc mắc về việ Hàn Lập xuất thân có phải từ tu luyện giả ở hải vực này. Muốn thảo luận mời ghé vào đây: http:///forum/forumdisplay.php?f=127
“Cuối cùng tại hạ tuy gặp cơ duyên xảo hợp mà đoạt lại được Không Vân Tinh nhưng khi sửa chữa pháp trận thì lại gặp chuyện ngoài ý muốn. Không biết là do phương pháp có sai lầm hay là do Không Vân Tinh sau thời gian dài nằm trong bụng Hải thú mà xảy ra một ít biến dị. Trải qua thí nghiệm thì pháp trận này một lần chỉ có thể truyền tống một người, hơn nữa mỗi lần truyền tống phải cách nhau bảy ngày, nếu miễn cưỡng truyền tống trước thì sẽ lập tức bị hủy”. Hàn Lập rất là buồn bực nói
Hiện tại nếu hắn muốn dùng pháp trận lập tức rời đi thì cũng không thể được. Nghe được nửa trước, trên mặt ba gã gị tộc cùng toát ra vẻ hưng phấn nhưng khi nghe đến đoạn cuối cùng thì sắc mặt đều biến đổi
“Như vậy, truyền tống trận đạo hữu sử dụng hiện tại không thể mở ra được ư”. Dị tộc nhân da màu lục nhạt thất vọng nói
“Đích xác là như thế!” Hàn Lập thở dài một hơi
“Không phải bọn ta không tin Hàn đạo hữu, chỉ do việc này rất quan trọng nên bọn ta muốn đích thân thẩm tra qua một lần. Hàn huynh không có ý kiến gì chứ” Ba gã dị tộc sau khi nhìn nhau liếc mắt một cái thì gã đầu to cười gượng hai tiếng nói
“Đương nhiên không có vấn đề” Hàn Lập khẽ nở nụ cười nói
“Hoằng huynh, ngươi tạm thời lưu lại ước thúc những người khác, bọn ta đi trước kiểm tra cái pháp trận kia một chút” Gã đầu to nhìn gã dị tộc nhân có hồng quang trịnh trọng nói
“Được rồi. Nhị vị đi nhanh về nhanh!” Gã dị tộc nọ sau khi do dự một chút thì vẫn gật gật đầu đáp ứng nói
Hai người kia đi theo Hàn Lập nhằm một bên quảng trường đi đến. Không lâu sau, ba người đã đi đến tòa truyền tống trận trong đại sảnh. Lúc này toà truyền tống pháp trận này im lặng dị thường.
“Có dấu vết không gian dao động lưu lại, đúng là vừa mới có người khởi động Truyền Tống trận này.” Gã dị tộc nhân da màu xanh dùng thần niệm đảo qua cả tòa đại sảnh rồi lập tức nói một câu
Gã dị tộc nhân đầu to lập tức đi vào Truyền Tống trận, sau khi vòng vo mấy vòng thì một tay niệm pháp quyết bắn ra một đạo lục quang kích lên pháp trận
Truyền Tống trận nguyên bản đang im lặng lập tức nổi lên một tiếng vù vù rồi có bạch quang nổi lên. Vừa thấy cảnh này, gã dị tộc da màu xanh lập tức hai mắt trợn lên, trên mặt hiện ra vẻ kinh hỉ nhưng ngay sau đó, pháp trận đang phát ra thanh âm vù vù thì mặt ngoài linh quang chợt tán loạn rồi một lần nữa khôi phục lại vẻ ban đầu
“Không được, pháp trận các nơi khác không xong rồi, chắc là đã bị đóng cửa”. Dị tộc nhân đầu to sắc mặt trầm xuống, chậm rãi nói
Nghe được lời này, dị tộc nhân da màu lục nhạt thần sắc cũng âm trầm xuống
“Nhị vị đạo hữu, tình hìn trong thành có thật sự nguy cấp không? Chuyện về Giác Xi Tộc, có thể giải thích cho tại hạ một chút không”. Hàn Lập bình tĩnh hỏi
“có gì không thể nói chứ. Đạo hữu cũng thấy tại sao Lục Quang Thành nho nhỏ của chúng ta tự nhiên lại tụ tập nhiều tu luyện giả như vậy. Bọn họ đại bộ phận là người phụ cận chạy trốn đến đây. Nguyên bản là muốn mượn Truyền Tống trận mà rời đi nhưng không ngờ rằng Giác Xi Tộc hành động cực nhanh, tất cả các pháp trận truyền tống có liên hệ với bản thành liên tiếp đều đồng thời mất đi hiệu lực. Phỏng chừng không phải các thành thị kia đã bị phá mà Giác Xi Tộc đã phái người thi pháp chặt đứt. Nhưng đạo hữu nếu vừa rồi có thể đến đây xem ra hơn phân nữa là từ nơi khác đến vì quân tiên phong của Giác Xi Tộc đã tới dưới thành chờ đợi đại quân đến. Mà chúng ta đang định tụ tập nhân thủ bỏ thành mà đi nhưng điểm mấu chốt là có quân tiên phong của Giác Xi Tộc kiềm chế, nên có thể rời đi được hay không lại là chuyện khác. Tối thiểu, những tồn tại cao giai như chúng ta bọn họ nhất định sẽ không dễ dàng buông tha”. Gã dị tộc đầu to cười khổ giải thích nói
Hàn Lập nghe xong những lời này thì sắc mặc trở nên khó coi