Cố Thành Trung khẳng định chắc nịch.
“Không được, em muốn biết.” Cô kéo tay áo của anh, cố chấp muốn biết câu trả lời.
Cố Thành Trung nhíu mày sâu hơn, ánh mắt sáng lên một tia nhìn khác lạ.
Giọng anh trở nên trầm khàn khác thường, giọng nói như có sức mạnh níu giữ tâm can cô, khiến cô cảm thấy vô cùng đau đớn.
Hứa Trúc Linh nắm chặt lấy tay áo anh tâm can đau đớn như bị ai xé rách.
“Anh không muốn trả lời những câu hỏi nếu như thế này? Anh không thích chuyện nếu như này. Anh sẽ không để ngày đó xảy ra cũng không để em có cơ hội làm chuyện đó.”
Cố Thành Trung nhìn sâu vào trong mắt cô. Thực ra trong lòng anh đã có đáp án của riêng mình.
Cho dù anh có làm tổn thương cả thế giới này thì cũng sẽ không làm tổn thương đến Hứa Trúc Linh.
-Cô không nghe được đáp án mà mình mong muốn nên cũng không biết rõ trong lòng mình đang cảm thấy như thế nào.
“Em đi nấu cơm cho anh, lâu lắm rồi em không vào bếp.” Cô vội vàng chạy đi, cô sợ đứng đó lâu Cố Thành Trung sẽ phát hiện ra mọi chuyện.
Cô vào phòng bếp rồi mới thở dài một tiếng.
Lúc thái rau, cô không để tâm nên không cẩn thận bị con dao cắt vào tay.
Kể từ khi cô đi theo công việc này, dao trong nhà đều đã được thay hết, thành loại có lưỡi rất sắc. Dù chỉ quẹt nhẹ qua một chút cũng để lại một vết thương nhỏ.
Máu đỏ lập tức chảy ra.
Cô đau đến mức định kêu lên nhưng lại nhanh chóng ngừng lại được, cô không muốn làm Gố Thành Trung lo lắng.
Nhưng anh đã đi vào, nhìn thấy tay cô bị dao cứa, anh không kìm được nhíu chặt mày.
Ngoài đau lòng cho cô, anh còn cảm thấy tức giận.
“Sao em lại không cẩn thận như vậy? Về sau anh làm sao yên tâm để em tới nhà hàng nữa?”