Lâm Thanh Huyền ngây người nhìn sự thay đổi trước mắt, đây là… chào cờ buổi sáng sao?
Lâm Thanh Huyền không khỏi đỏ mặt, mặc dù hai người đã là vợ chồng, có cả con với nhau, cái gì cũng thấy, chuyện gì cũng làm nhưng cô vấn thấy có gì đó không đúng lắm.
Hai người hình như trở nên ngại ngùng hơn rất nhiều.
Lâm Thanh Huyền thở dài một hơi nhưng thấy mừng thầm trong lòng, cũng may Khương Anh Tùng đang ngủ.
Nếu đang thức, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhất định là rất xấu hổ.
Lâm Thanh Huyền lập tức bê chậu nước đi. Khương Anh Tùng mở mắt, cảm thấy buồn bực về bản thân vô cùng.
Không ngờ anh ta không kìm chế được.
Chuyện đã đến nước nào rồi mà anh †a vẫn còn suy nghĩ những chuyện xấu này.
Đúng lúc Khương Anh Tùng còn đang tức giận thì Lâm Thanh Huyền đột nhiên xuất hiện anh ta không thể giả vờ vân còn ngủ say được nữa.
Hai người nhìn nhau, không khí trong phòng trở nên kỳ lạ.
Hai người đều hít vào một hơi, không ai nói với ai câu gì, mặt cả hai người cùng đỏ lên.
Cuối cùng… vân là Lâm Thanh Huyền là người lên tiếng trước.
“Anh…anh tỉnh rồi sao? Lúc nào vậy?
Vừa nãy, vừa nãy không phải…”
“Tôi cũng mới tỉnh lại, sao vậy?”
“Không, không có gì.”
Lâm Thanh Huyền thở phào một hơi, có vẻ Khương Anh Tùng không phát hiện ra.
“Sao cô lại ở đây vậy?”
Khương Anh Tùng nhớ tới chuyện chính, không khỏi cau mày.