– Mơ hão!
Nhưng sắc mặt của Long Hương Nguyệt kịch biến, thật giống như chịu ô nhục, một kiếm lại chém qua, trở nên điên cuồng, hơn nữa, trước nàng công chính là phù thạch dưới chân Lăng Hàn, nhưng hiện tại là chém bản thân Lăng Hàn.
Tuy hai người người nào thành công, hiệu quả đều giống nhau, nhưng thay đổi như vậy lại thêm Long Hương Nguyệt lúc này nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ như lửa, để Lăng Hàn tin tưởng không phải đơn giản như vậy a.
Kỳ quái, muốn cái sừng rồng mà thôi, ngươi mọc ra cái khác là được rồi, làm gì ngạc nhiên như thế, lại không phải muốn ngươi dâng ra trinh tiết.
– Tiểu Hàn Tử, sừng rồng ở Long tộc mà nói chính là tín vật đính ước, ngươi hỏi người ta muốn sừng rồng, không phải muốn lên giường của người ta sao?
Đại Hắc Cẩu giết tới, cách Lăng Hàn chỉ sáu trượng.
Cái gì, còn có chuyện như vậy?
Vậy thì chẳng trách Long Hương Nguyệt thẹn quá thành giận, có điều, sao Hách Liên Tầm Tuyết chưa từng đưa qua cho mình sừng rồng nhỉ, lẽ nào là bởi vì sinh trưởng ở trong tiểu thế giới, không có quy củ như vậy?
– Chó hoang!
Long Hương Nguyệt cắn răng, đột nhiên một kiếm chém tới Đại Hắc Cẩu, cái này nói thô bỉ như vậy, quả thực chính là đổ dầu vào lửa.
Nhưng nơi này có hạn chế đặc thù, ánh kiếm chỉ chém ra hai trượng liền im bặt, thần kỳ biến mất rồi.
Đại Hắc Cẩu đứng thẳng người lên, tư thái hèn hạ mười phần nói:
– Muốn lên ngươi lại không phải cẩu gia, mà là tiểu tử kia, ngươi hung ác với cẩu gia làm gì? Có điều, cẩu gia vừa vặn thiếu mấy nhân sủng, mặc dù ngươi là Chân Long hậu duệ, nhưng bản tọa ngược lại cũng không ngại thu Long sủng làm thú cưỡi
– A…
Long Hương Nguyệt phát điên, biết rõ vô dụng, nhưng vẫn liên tục chém đánh về phía Đại Hắc Cẩu.
– Chỉ là ánh sáng đom đóm, ở trước mặt bổn tọa bé nhỏ không đáng kể!
Đại Hắc Cẩu chắp hai chân trước ở sau lưng, thật giống như Long Hương Nguyệt công kích là nó xóa đi vậy, được kêu là cực kỳ tinh tướng.
Ngay cả Lăng Hàn cũng có chút xem không nổi, con Đại Hắc Cẩu này cũng quá bắt nạt người.
– Chết!
Nhưng một cái chớp mắt, Long Hương Nguyệt lại chém về phía hắn, trên mặt cười chứa sương lạnh dày đặc, hiển nhiên đem oan ức, phẫn nộ ăn ở chỗ Đại Hắc Cẩu, đều tái giá đến trên người Lăng Hàn.
Dựa vào, cái con chó chết này!
Lăng Hàn ra tay, Thiên uy đẩy ra, cho dù là khí tức của Chân Long thì đã làm sao, vọt tới trước người hắn liền bị văng ra, hơn nữa hung hăng phản kích, mạnh mẽ tước đi hai tinh lực lượng của Long Hương Nguyệt.
– Ừm!
Long Hương Nguyệt hét lên kinh ngạc, đột nhiên bị tước đi hai tinh lực lượng, đánh nàng một cái trở tay không kịp, hoàn toàn không có tâm lý chuẩn bị, ngay cả Vương giả như nàng cũng xuất hiện hoang mang.
Lăng Hàn nhân cơ hội một kiếm chém qua, Long Hương Nguyệt nhất thời bị đánh bay xuống phù thạch.
Lực lượng giảm gấp trăm lần, lại thêm trước đó phẫn nộ, hiện tại hoang mang, thực lực của nàng phát huy tự nhiên vô cùng thê thảm, một chiêu liền thua.
Phù thạch dưới chân Lăng Hàn nuốt chửng phù thạch của Long Hương Nguyệt, thân hình nhất thời lại tăng hai trượng.
Chỉ cần ăn một tảng đá nữa, hắn liền có thể trèo đỉnh, mà thời gian… còn có ba canh giờ.
Đủ!
Đúng lúc này, Tử Thần Phong, Thiên Hạ Đệ Nhị, Hồng Ma gần như cùng lúc đó giết tới, bọn họ phân biệt đánh bại Vũ Hoàng, Trình Tiểu Phàm cùng Vương giả tuyệt đỉnh, triển khai đấu võ cuối cùng.
Hiển nhiên, lần này khẳng định có người sẽ trèo đỉnh, nhưng đến tột cùng là người nào đây?
Tứ đại Vương giả, mỗi người đều có khả năng!
Bọn họ cũng không có lập tức khai chiến, bởi vì một khi xuất hiện tình huống một đánh ba, sẽ là sự tình vô cùng gay go, cho dù là Vương giả như bọn họ cũng có thể bị thua.
Nhưng một bên khác, đám Vương giả Vũ Hoàng, Trình Tiểu Phàm, Long Hương Nguyệt tạm thời thất lợi đang hoả tốc chạy tới, một khi bọn họ gia nhập chiến đoàn, vậy nhân tố không xác định càng to lớn hơn nữa.