Khô lâu khẽ há mồm, một đoàn lục diễm to cỡ hạt đậu từ từ bay ra, sau khi chợt lóe lên thì tiến vào trong thân thể quái thú cái gì đó. Nhất thời thân hình nó vừa động, hồ quang trên thân thể đột nhiên sáng lên chói mắt.
Sau một tiếng sét đánh, trên thân thể quái thú này phát ra một đạo điện hồ rồi mượn thế dùng lôi độn biến mất. Mật thất một lần nữa trở nên hôn ám.
Lục diễm trong mắt khô lâu chợt lóe lên, ánh mắt một lần nữa lại rơi xuống cái cổ đăng đã tắt kia sau đó giương một ngón tay nhằm vào hư không điểm một cái.
“Phanh” một thanh âm trầm thấp phát ra; ngọn lửa đã tắt trong cổ đăng lại một lần nữa lóe lên, bất quá đăng diễm lúc này chỉ nhỏ như hạt đậu tương trông yếu ớt vô cùng, tựa hồ có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Sau khi làm xong hết thảy mọi việc này, trong mắt khô lâu lục hỏa chớp động vài cái rồi nó lại ngoẹo đầu như suy nghĩ gì đó và đem ánh mắt rời khỏi cổ đăng nhưng ngay sau đó nó lại giương mọt ngón tay nhằm hư không trước người nhẹ nhàng điểm một cái, không gian phía trước liền xuất hiện một cái vòng tròn.
Trong nháy mắt vòng tròn xuất hiện không gian trở nên xáo động rồi huyễn hóa ra thành một cái gương ngân quang chói lọi quay tròn trước mặt khô lâu. Khô lâu há mồm phun ra một đoàn lục quang bắn lên gương. Nhất thời mặt gương linh quang đại phóng đồng thời trên mặt dần hiện ra một hình ảnh.
Hình ảnh này rõ ràng dị thường, giống như là gần trong gang tấc, nhưng lại phảng phất như bị vật gì mông lung che đậy đi hơn phân nửa. Mỗi một hình ảnh xuất hiện đều hoàn toàn khác nhau, trong đó có rất nhiều hình người, cũng có yêu thú nhưng mỗi một hình ảnh đều lộ ra bộ dáng cực kỳ cường đại.
Bỗng nhiên khô lâu giơ ngón tay chỉ vào gương một chút, đám hình ảnh đột nhiên ngưng trệ dừng lại bất động. bên trong rõ ràng xuất hiện hình ảnh một thanh niên hai tay chắp sau lưng, mặt không chút thay đổi, một thân thanh bào.
Không phải Hàn Lập thì còn là người phương nào.
Khô lâu lạnh lùng nhìn hình ảnh Hàn lập trong gương một hồi lâu sau đó giống như tùy ý khoát tay một cái. Một tiếng vỡ răng rắc thanh thúy vang lên, cái gương từ từ vỡ vụn ra rồi lập tức hóa thành nhiều điểm thanh quang hoàn toàn tiêu thất.
Trong mắt Khô lâu lục hỏa lại thiêu đốt lóe lên trong chốc lát sau đó lại buồn bã tắt đi, đầu hơi cúi thấp xuống, thân ảnh rốt cục bất động.
Đồng thời lúc đó thân hình Hàn Lập đã hạ xuống bên cạnh thi thể Quái nga một lần nữa đánh giá.
Quái thú này là tồn tại cao giai như thế nên tự nhiên mọi thứ trên người nó đều là tài liệu cực kỳ quý hiếm. Bất quá ngoại trừ nội đan của nó thì Hàn Lập cảm thấy hứng thú nhất vẫn là lớp vảy có thể ngưng tụ thành tiêu thuẫn trong suốt cùng với một đôi cánh có thể biến ảo thành lưỡi dao sắc bén của Quái nga.
Bất quá hiện tại không phải là thời điểm xử lý thi thể của nó. Hàn lập đột nhiên rung tay, cái vòng trữ vật bắn ra, sau khi xoay quanh ở trên không một cái thì nhất thời phun ra một mảnh thanh hà.
Bị ánh sáng mờ bao phủ, thi thể Quái nga nhanh chóng thu nhỏ lại cuối cùng bị cuốn vào trong vòng trữ vật. Sau khi làm tốt hết thảy việc này, Hàn Lập thu hồi vòng trữ vật rồi nhìn mọi nơi một vòng, sau khi không thấy gì cần lưu ý thì bên ngoài thân thanh quang đột khởi hóa thành một đạo thanh hồng hướng phía chân trời bay đi.
Nhìn phương hướng thì không phải hắn đi ra ngoài mà lại tiếp tục nhằm chỗ sâu trong băng đảo, nơi xuất hiện Quái nga bay tới.
Lúc này đây, Hàn Lập không có phi hành bao lâu. Một lát công phu sau, hàn Lập đã lơ lửng trên không phía trên một khu kiến trúc đã sụp đổ hơn phân nửa.
Kiến trúc này rộng chừng vài dặm, các phòng ốc dưới ánh mặt trời lấp lóe không thôi, tất cả đều là dùng hàn băng thi công mà thành.
Bất quá trong hàn băng kiến trúc này, ngoại trừ một ít vết máu cùng dấu vết bị tàn phá thì nơi nơi đều trống không, tựa hồ tất cả mọi người đã bị Quái nga kia đánh chết.
Hàn Lập nhướng mày hướng một chỗ nhìn như cung điện lớn nhất hạ xuống. Nhưng hai chân hắn vừa chạm đất thì bỗng nhiên thần sắc vừa động, ánh mắt “bá” một chút, hướng tới một tòa khác ở phụ cận nhìn như lầu các bình thường nhìn lại.
“Ai trốn ở nơi này, đi ra cho ta!”. Hàn Lập thân hình một chút mơ hồ đã tới trước chỗ lầu các đồng thời trong miệng lạnh lùng quát hỏi.
“Đại nhân tha mạng, chúng ta là người hầu của Ngân Sa cư sĩ!”. Một thanh âm run rẩy của nữ tử từ trong lầu các truyền ra sau đó cánh cửa lầu các vốn đóng chặt được mở ra, từ bên trong có một đám nam nữ tuổi trẻ đi ra.
Những người này, vô luận là nam hay nữ đều thanh tú dị thường, nhưng bộ dáng phần lớn mới mười sáu mười bảy tuổi. Cầm đầu là một nữ tử độ hơn hai mươi tuổi mặc áo bào trắng, sau khi vừa ra tới liền mang theo mười mấy tên nam nữ này hướng về Hàn lập bái hạ.
Vẻ mặt bọn chúng có vẻ cực kỳ sợ hãi.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua trên người đám nam nữ này thì trên mặt thoáng hiện lên một tia dị sắc. Những người này thoạt nhìn tựa hồ không khác gì người thường, tuy trên người lại không có chút pháp lực nào, nhưng nếu nhìn kỹ hơn thì lièn phát hiện sự khác biệt trong đó.
Đám nam nữ trẻ tuổi này da thịt đều trong suốt dị thường đòng thời hàn khí mờ mịt, hơn nữa cả đám cũng ăn mặc phong phanh dị thường, giống như không sợ băng tuyết trên đảo chút nào.
Hàn Lập nhướng mày đang muốn mở miệng hỏi gì đó thì bỗng nhiên thần sắc vừa động quay đầu nhìn lại. Kết quả một lát sau, phía chân trời có linh quang chớp động, tùy theo lưỡng đạo kinh hồng chợt lóe lên bay đến, độn tốc nhanh vô cùng, sau mấy cái chớp động thì đã đến không trung phụ cận.
Sau khi hào quang chợt tắt thì hiện ra thân ảnh thon thả, đúng là Thanh Tiểu cùng thiếu phụ mặc váy đen. Hai người vừa hạ xuống thì biểu tình đều lộ ra vẻ kinh hỉ.
“Hàn tiền bối, ngươi lúc này ở đây, chẳng lẽ cự nga kia đã bị ngươi…”. Thanh Tiểu chần chờ hỏi, bộ dáng trên mặt có chút khó có thể tin.
Thiếu phụ bên cạnh trong nháy mắt cũng ngừng thở ngưng thần lắng nghe. “Ân, quái vật kia đã bị ta đánh chết. Hàn Lập mỉm cười, cổ tay run lên.
Ánh sáng mờ chớp động rồi “phanh” một tiếng, thi thể Quái nga xuất hiện ở trên mặt đất.