“Ha ha! Thị lực anh Đường thật tốt, đây đúng là biệt thự số một ở Công viên Xanh.” Trần Bá Phước cười nói. Chỉ là trong lòng có chút xót xa. Giá trị của căn biệt thự số một ở công viên Xanh này, chỉ tính riêng trang trí bề ngoài đã gần ba trăm năm mươi tỷ rồi, đó còn chưa tính đến một số đồ vật ẩn khác. Căn biệt thự này là Lý Quang Huy chuẩn bị để tặng cho một vị lãnh đạo cũ, nhưng vì Trần Bá Phước đã lên tiếng và ra giá, mới lấy được căn biệt thự này từ tay Lý Quang Huy. Đồ vật mà phải nợ ân tình và trả giá như này, Trần Bá Phước là đại ca ở thành phố Vinh cảm thấy vô cùng xót ruột. Nhưng để lôi kéo Đường Tuấn, rất có thể là một đại cao thủ xuất thân từ võ đạo thế gia, thì cái giá này là xứng đáng.
Đường Tuấn kinh ngạc, biết là Trần Bá Phước có chuyện tìm anh, nhưng anh không ngờ hắn ra giá lại hào phóng như vậy. Căn biệt thự số một ở công viên Xanh có giá trị lớn đến mức, trên đường đến công viên Xanh anh đã nghe bác tài lái xe nói đến nó, đó là một căn biệt thự mà ngay cả Lý Quang Huy cũng không nỡ vào ở.
Cạch! Cạch! Cạch!
Đường Tuấn gõ ngón tay xuống mặt bàn gỗ đàn hương đỏ, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nói: “Ông chủ Trần, ông có chuyện gì thì cứ nói đi.”
Thấy Đường Tuấn không hề tỏ vẻ tham lam, Trần Bá Phước càng thêm ngưỡng mộ, đồng thời càng thêm chắc chắn về xuất thân của anh. Chỉ có gia tộc như vậy mới có thể bồi dưỡng ra người có tầm nhìn và năng lực như thế.
“Anh Đường chắc đã biết tôi là ai, một tuần sau, có rất nhiều ông lớn từ phía nam tỉnh Khánh Hòa sẽ tụ tập lại để thảo luận về việc phân chia địa bàn, lúc đó sẽ có một cuộc thi đấu quyền. Tôi luyện đến nội công sơ kỳ đã không phải người bình thường rồi, nhưng vẫn không đủ để thi đấu với đại cao thủ chân chính. Trước đây tôi có thể đối phó một chút, nhưng lần này thì khác, nghe nói chỉ riêng các cao thủ nội công đã là hơn mười người. Vì vậy tôi muốn mời cậu Đường thay tôi đi thi đấu.” Trần Bá Phước nói nhỏ.
“Thi đấu quyền sao?” Đường Tuấn cau mày
“Đúng vậy. Cuộc thi này trước kia chỉ là cuộc đấu ngầm, nhưng mấy năm nay, mâu thuẫn giữa các thế lực ngầm ngày càng lớn, nếu trực tiếp đối đầu với nhau, sợ rằng người xui xẻo đầu tiên chính là bản thân mình, vậy nên các ông lớn ở phía nam tỉnh Khánh Hòa mới định ra cuộc thi đấu quyền ngầm để giải quyết mâu thuẫn, sau đó nó đã trở thành cách để phô bày sức mạnh, thậm chí đặt cược địa bàn vào cuộc đấu quyền!” Trần Bá Phước nói