– Nhưng cho dù có ưu tú, vẫn còn kém hơn ngươi một chút.
Trừ Hàn Phong biết mình, nếu như không nhờ hắn ngoài ý muốn sống lại, dựa theo quỹ tích phát triển của kiếp trước, e là hôm nay hắn vẫn chỉ là một đệ tử bình thường nhất của Huyền Thiên Tông mà thôi, sao có thể ngồi ở đây tham gia đại hội được.
Hàn Phong cùng Phí Lão lại nói ngắn gọn vài câu, trên lôi đài đột nhiên truyền đến một tiếng hét lớn.
Thì ra là Mục Dịch thấy mình dùng hết võ học của bản thân mà vẫn không thế phá vỡ phòng ngự của đối phương, nhất thời có chút ảo não. Bắc Nguyên Mục gia thiện sử trường thương, lúc này Mục Dịch chính đang cầm một thanh trường thương ngân sắc.
Nương theo tiếng hét lớn của Mục Dịch, ngân sắc trường thương đột nhiên hóa thành tàn ảnh, một cổ thương trận sắc bén nhất thời hiện tại trước người hắn, lấy tốc độ tựa như lưu tinh áp về phía Lý Ngọc.
Ngũ Hành Truy Hồn!
Đây chính là tuyệt kỹ thành danh của Bắc Nguyên Mục gia, lúc này do Mục Dịch thi triển ra, có được khí phách sắc bén, nhất thời dẫn tới tiếng cổ vũ của mọi người.
Lý Ngọc trong trung tâm thương ảnh, trên mặt cũng lộ vẻ ngưng trọng, nhưng trong mắt không hề có lấy nửa điểm sợ hãi, mà là thưởng thức nhàn nhạt.
Chợt, trong tiếng hô của mọi người, thân hình Lý Ngọc khẽ động, một cổ khí thế cường đại tự trên người hắn bộc phát ra.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Lý Ngọc đã nhảy vào trong thương ảnh của Mục Dịch.
Nhìn thấy hành động của Lý Ngọc, khóe miệng Mục Dịch hơi nhếch lên, đang vui vẻ nhìn đối phương tự chui đầu vào lưới, đột nhiên thần sắc biến đổi, hai mắt lộ ra quang mang bất khả tư nghị.
Ngay sau đó, Mục Dịch chỉ cảm thấy ngân sắc trường thương trong tay đột nhiên như bị mắc kẹt, không thể nhúc nhích nửa phần.
Cúi đầu vừa nhìn, nhất thời hoảng sợ phát hiện thì ra trường thương của mình đang bị một tay đối phương cầm lấy.
Ngũ Hành Truy Hồn cứ như vậy bị hóa giải dễ dàng.
Nghĩ tới đây, trên mặt Mục Dịch một mảnh âm tình bất định, còn Lý Ngọc vẫn tiếu ý nhàn nhạt.
Trường thương, Mục Dịch bất đắc dĩ khẽ cắn môi, thu hồi trường thương, đặt đằng sau, cười khổ nói rằng:
– Ta thua!
Một kích cực mạnh của mình bị đối phương đơn giản hóa giải, nên có tiếp tục so sấu cũng vô nghĩa.
Chiêu thức ấy của Lý Ngọc đối với Mục Dịch đả kích tương đối lớn.
– Vừa rồi Mục Dịch sử dụng thương pháp xác thực tinh diệu, đáng tiếc đấu khí còn quá yếu, kẽ hở trong đó rất nhiều, bằng không cũng không bị Lý Ngọc trực tiếp cầm lấy mũi thương.
Phí Lão phân tích nói.
Phí Lão không hổ là thiên giai cường giả, chỉ cần liếc mắt là có thể thấy hết ảo diệu bên trong, Hàn Phong cũng gật đầu đáp lại.
Buông trường thương trong tay ra, Lý Ngọc gật đầu với Mục Dịch, rồi ánh mắt quét về phía Hàn Phong, khi hắn thấy Hàn Phong trong mắt nhất thời lộ ra một cổ tinh quang.
Không chờ Hàn Phong có phản ứng, Lý Ngọc liền lặng yên thu hồi ánh mắt, một mình đi xuống đài.
Nhìn thấy động tác của Lý Ngọc, trong lòng Hàn Phong nao nao, chợt cũng lộ ra tiếu ý.
Lý Ngọc này không đơn giản.
Sau khi trận đấu tinh diệu tuyệt luân của hai người chấm dứt, lại qua bốn trận thin đấu.
Mấy trận này cũng không đặc sắc như trận đấu của Lý Ngọc cùng Mục Dịch, nhưng vẫn được mọi người lên tiếng cổ vũ.
Rất nhanh, rốt cục đến phiên Hàn Phong lên đài.
Lâm Nguyệt thấp giọng dặn dò, Hàn Phong bước chân lên đài.
Lúc này, bên Thiên Thánh Cốc, Chu Di thấy Hàn Phong đã lên đài, đôi mi thanh tú hơi nhíu, do dự một chút lúc này mới đứng dậy đi lên đài.
Lúc hai người xuất hiện trên đài, hiện trường nhất thời nổi lên nghị luận ào ào.
Cũng không có gì kỳ lạ, Hàn Phong cùng Chu Di đã truyền kháp các thế lực lớn nhỏ trong Thiên Thánh Cốc.
Đối với nhưng suy đoán này, Hàn Phong nghe xong cũng vô cùng xấu hổ, nhưng nếu Chu Di không đứng ra giải thích, hắn cũng chẳng muốn nhiều lời.
Dù sao hắn cũng không quan tâm mọi người nghĩ gì về mình.
Trên đài, Chu Di lẳng lặng đứng tại đó, tiếng nghị luận xung quanh nàng cũng nghe được.
Cắn chặt môi, trên mặt hiện lên một chút do dự, lập tức Chu Di ngẩng đầu lên, nói với Hàn Phong:
– Chuyện hôm nay coi như kết thúc, sau này vô luận thắng bại ra sao, ta sẽ không tìm ngươi gây phiền phức nữa.
Vì vậy, Hàn Phong thản nhiên nói:
– Theo ngươi liền!
– Ngươi!
Chu Di thấy bộ dáng đó của Hàn Phong nhất thời tức giận.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 155: Theo ngươi liền