“Ừm, cũng khoảng đó.” Ông lão gật gật đầu: “Tôi nhớ ra rồi, ông là người do em trai tôi cứu về, tôi còn nhớ lúc đó, cả con tàu chỉ còn lại một mình ông thoi thóp đúng không?”
Người đàn ông trung niên nước mắt rưng rưng: “Tôi mang ơn Nhị gia, cả đời này tôi cũng sẽ không quên. Chỉ tiếc trời xanh đố kỵ người tài…” Nói đến đây, giọng của ông ta trở nên nghẹn ngào.
“Đã lớn như vậy rồi còn khóc cái gì? Chúng ta cũng là người đã bước nửa chân vào quan tài, sớm muộn gì cũng sẽ xuống mồ, không lẽ ông vẫn chưa nhìn thấu à?” Ông lão lạnh lùng nói.
Người đàn ông trung niên lại không cảm thấy được an ủi, vẻ mặt ông ta vẫn bi thương.
“Qua vài ngày nữa là chúng ta cũng sẽ chết thôi, ông không cảm nhận được sao?” Trong lời nói của ông lão dường như còn có hàm ý khác, lúc đầu, người đàn ông trung niên vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc của mình nên không phát hiện.
Một lát sau, ông ta bỗng nhiên tỉnh táo trở lại, kinh ngạc nói: “Lão gia tử, lời này là có ý gì? Tôi không hiểu.”
“Là ông không hiểu hay giả vờ không hiểu đây?” Ông lão lại không mơ hồ mà nhìn chằm người đàn ông trung niên, dường như muốn nhìn thấu ông ta: “Có người liên hệ với Mộ Liên, không lẽ ông định nói với tôi là ông không biết sao?”
Người đàn ông trung niên hoảng sợ: “Không có ai báo cho tôi cả, tôi thật sự không biết…”
Ông lão bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Ài, ông đó, từ khi trở về vẫn luôn mất tập trung như vậy… Nếu ông đã không biết chuyện này thì tôi cũng không trách ông. Có điều, bây giờ nguy hiểm đã ở ngay trước mắt, cho dù ông có muốn lui lại, e rằng cũng không còn cơ hội nữa.”
Người đàn ông trung niên nói với vẻ nghi ngờ: “Là ai liên hệ với Mộ Liên chứ, bọn chúng sẽ có hành động gì sao? Lão gia tử, xin ngài cứ yên tâm, tôi vẫn còn biết bên nào nặng bên nào nhẹ… Muốn tôi làm gì, ngài cứ việc căn dặn là được.”
“Thật sao? Không phải ông còn muốn rửa tay gác kiếm à, tôi sẽ không yêu cầu người khác làm chuyện họ không muốn làm đâu, ông phải suy nghĩ cho kĩ, đến lúc đó đừng nói là tôi ép ông làm…” Ông lão hời hợt nói.
Người đàn ông trung niên cuối cùng cũng nâng mắt lên, nói: “Lão gia tử không tin tôi sao?”
Ông lão không nói gì, ánh mắt lại chuyển ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nhìn nơi giao nhau giữa trời và biển xa xôi, không biết đang nghĩ gì.
“Tôi có cảm giác rất kỳ lạ, giống như bầu trời luôn sáng sủa mấy chục năm qua đột nhiên lại có vài đám mây đen kéo tới, tuy không ảnh hưởng tới thời tiết nhưng lại khiến người khác không thoải mái, hoặc là sắc trời đột ngột trở nên âm u, chỉ cần không chú ý một chút là có thể gây ra một trận mưa lớn.” Ông lão dường như đang lảng sang chuyện khác, người đàn ông trung niên cũng hiểu được ý lão.
“Bây giờ có cần tôi phái người đi giải quyết chuyện này hay không?” Trong mắt người đàn ông trung niên đột nhiên lộ ra ánh sáng hung ác hiếm có, dường như chỉ trong nháy mắt đã biến thành một người khác.
Ông lão bỗng nhiên bắt đầu cười ha hả: “Dương như tôi lại thấy được ông của năm xưa, trở về đúng bản chất của mình. Tôi đã nói mà, mắt nhìn người của em trai tôi sẽ không kém như thế đâu, quả nhiên là có mắt nhìn người mà, ha ha, ha ha.”
Khuôn mặt già nua của người đàn ông trung niên đỏ lên, ông ta lúng túng ho vài tiếng: “Có thể được làm việc cho lão gia tử, không màng sống chết thì có làm sao, lão gia tử không cần phải thử tôi.”
Ông lão lắc đầu: “Không phải tôi muốn thử ông, mà là muốn gọi hồn phách ông trở về, mấy ngày nay lúc nào ông cũng ủ rủ, trong lòng rất lo lắng. Có điều, bây giờ không phải lúc để ông ra tay… Ông có biết người tên Lý Nhất Đình không?”
Người đàn ông trung niên sững sờ, mờ mịt lắc đầu một cái.
“Ông xem ông đi, quả nhiên không bao giờ chịu để ý chuyện bên ngoài cả, như vậy sao được?” Trong giọng nói của ông lão mang theo vài phần trách cứ: “Trạng thái như vậy chỉ sợ không thể làm được chuyện gì đâu, lão già.”
Người đàn ông trung niên không lên tiếng, ông lão khẽ mỉm cười: “Được rồi, tôi chỉ nói một chút thôi, ông trước sau vẫn là ông, thân già nhưng chí không già.” Câu này có lẽ là lời khen.
“Tên Lý Nhất Đình này là ai? Nếu lão gia tử không ngại thì xin cứ nói.” Người đàn ông trung niên chậm rãi nói.
Ông lão than thở: “Cũng không phải nhân vật ghê gớm gì, hơn nữa bề ngoài thì hắn ta đang làm việc thay Minh Nhi, có điều theo tôi quan sát, người này có lẽ là cảnh sát ngầm.”
“Cảnh sát!?” Người đàn ông trung niên cũng ngây người.
Ông lão phẩy tay, tỏ ý không cần kinh ngạc: “Không cần ngạc nhiên, hai người liên hệ với Mộ Liên cũng lên đảo cùng lúc với Lý Nhất Đình, vì vậy, bọn họ có khả năng cũng là cảnh sát ngầm.”
“Sao lão gia tử lại để một cảnh sát đi theo thiếu gia Minh chứ? Vậy chẳng phải thiếu gia Minh sẽ gặp nguy hiểm sao…” Người đàn ông trung niên không đoán ra được dụng ý của ông lão.
Ông lão đột nhiên cười âm trầm, khuôn mặt vốn dĩ hiền lành trong phút chốc toát lên vẻ uy nghiêm khiến người khác hoảng sợ.
“Cảnh sát thì sao chứ? Ngược lại, thật ra tôi muốn thấy bản lĩnh thật sự của Minh Nhi, nếu ngay cả năng lực thu phục cảnh sát cũng không có thì làm sao nó có thể kế thừa sự nghiệp to lớn của đảo Quan Cẩm đây? Ông nói đúng không, bạn già…”
Người đàn ông trung niên nhỏ giọng nói: “Thiếu gia Minh vẫn còn trẻ, ngài làm vậy không phải đã quá mạo hiểm sao…”
Ông lão không nói gì một lúc lâu, lát sau mới trầm giọng nói: “Nếu không thì ông cho rằng tại sao tôi lại phí công mời lão tướng ông ra tay đây?”
Người đàn ông trung niên nhất thời sửng sốt, cả người rét run.