…
Cũng thật hay sắp đến ngày lễ Giáng Sinh. Tuyết bao phủ trắng khắp nơi cùng những bóng đèn đủ màu sắc được trang trí làm cho khung cảnh thêm phần lộng lẫy, cứ giống như trong truyện cổ tích vậy.
Năm nào cũng vậy, Kaylin đều phải dọn tất cả những căn phòng trên tầng hai và ba, sau đấy còn phải cùng những người giúp việc nấu những món ăn ngon để chuẩn bị đón Giáng sinh. Cô tất bật cả ngày, đầu tóc cũng không được chải gọn gàng. Mồ hôi tấm tấm dù là đang trong mùa đông giá rét. Đôi bàn tay đỏ ửng lên vì phải đụng vào nước nhiều. Gương mặt cô nhợt nhạt không có sức sống. Thi thoảng mệt quá sẽ lại ngồi nghỉ nhìn ngắm tuyết rơi. Từ lúc tới đây đến bây giờ cô vẫn không từ bỏ ước mong rằng sẽ trả được hết nợ cho Zane, sau đấy cô sẽ rời đi và sống cùng ông Anselm. Nhưng điều đấy vẫn chỉ là giấc mơ, hiện thực tàn khốc vẫn luôn làm cho cô tỉnh mộng.
Đợi đến khi trời tối, chiếc xế hộp tiền tỉ được đậu ở trước sân. Hai ông bà Anthony cũng từ từ đi vào bên trong. Còn có người giúp việc đứng đó che ô cho họ để không bị bông tuyết nào dính lên tóc hay người của họ. Điều đặc biệt hơn cho năm nay là Lorenzo cũng đi cùng họ. Anh vừa đi vừa bắt chuyện cùng ông Anthony có vẻ rất vui. Kaylin ở trong sảnh nhìn ra thật trùng hợp khi anh cũng đang nhìn về phía cô. Hai cặp mắt giao nhau như có mối liên kết về suy nghĩ vậy. Một phần nào trong Lorenzo thấy được khao khát tự do trong Kaylin.
Vừa đi vào trong thì bà Anthony đã đến ôm hôn má Kaylin như một lời chào hỏi bình thường.
– Kaylin, dạo này con thế nào? Thằng con láo lếu kia còn bắt nạt con hả? – Giọng điệu khi nói chuyện với Kaylin của bà Anthony cũng thân mật hơn nhiều so với tất cả mọi người.
Kaylin chỉ mím môi gật đầu với bà. Cô không dám nói xấu Zane trước mắt bà. Dù sao vãn là mẹ ruột, có yêu quý cô thì cũng không thể hi sinh mạng sống như việc bảo vệ cho Zane được.
Ông Anthony thấy Kaylin cố mỉm cười để chào ông thì cũng đưa tay ra xoa đầu cô. Rất nhiều lần thấy Kaylin trong tình cảnh mặt mũi lúc nào cũng bầm tím, lúc thì lại nhem nhuốc khó coi hôm nay thì thấy cô giống như thiếu nhựa sống vậy. Ông cũng không biết lựa chọn nghe theo thằng con trai của ông là đúng hay sai nữa. Zane càng đối xử với Kaylin như vậy trong lòng ông càng bận tâm hơn.
Hai vợ chồng lớn tuổi ngồi ở sofa uống trà đợi Zane về để cùng nhau ăn tối. Nhân cơ hội đấy Lorenzo cũng bắt chuyện với Kaylin nhiều hơn. Đáng ngạc nhiên khi Kaylin vẫn còn giữ đống thư anh gửi cho cô ở gác xép. Vẻ mặt Kaylin cũng khá lo lắng, cô sợ sẽ bị ai đó phát hiện lúc này. Lorenzo vẫn từ tốn nói để cô không quá áp lực.
– Những lời này của anh không phải trò đùa đâu. Chú Austin cũng rất muốn làm điều như anh suy nghĩ vậy. Hiện tại ngày kia là thời gian tốt nhất rồi. Chỉ cần em gật đầu, mọi việc có ra sao cũng không thành vấn đề lớn đối với anh.
Nhìn ánh mắt kiên định của Lorenzo như vậy, Kaylin đảo mắt liến thoắng nhưng vẫn chưa thể đưa ra được quyết định rõ ràng. Trái tim cô đã mách bảo cô hãy đồng ý, nhưng nỗi sợ hãi thì đang ngăn cản cô làm điều đó. Zane là một cái bóng khó xóa nhòa đi khỏi tâm trí của cô. Lúc nào cũng vậy, không cần nhìn thấy anh, chỉ cần nhắc đến tên cũng đã đủ khiến cô sợ rồi.
Vẻ mặt lưỡng lự của Kaylin làm Lorenzo thêm hồi hộp. Anh đưa tay vỗ vào bờ vai gầy của cô, mỉm cười nói:
– Rời khỏi đây, sau đấy hãy đi tìm gia đình của em.
Câu nói như đánh trúng vào tâm lý của Kaylin. Điều cô khát khao từ khi còn rất nhỏ. Cô muốn tìm lại cha mẹ mình, không phải là muốn họ nhận lại cô, chỉ là cô muốn chắc chắn rằng cô cũng có gia đình giống như bao người, chỉ cần biết họ vẫn đang tồn tại cùng cô là được rồi.
Đôi môi đỏ mọng mấp máy rồi cái đầu nhỏ cũng gật gật. Hành động nhỏ này của Kaylin cũng khiến Lorenzo có thêm quyết tâm để nghĩ rằng việc làm này của anh là chính xác.
Tiếng đồng hồ trên tay anh kêu bip bip cũng là lúc Zane về. Anh xem ra căn giờ cũng khá chuẩn. Liền bảo Kaylin mau đi xuống, sợ rằng Zane sẽ nghi ngờ nếu thấy cả hai ở trên này.