Trong tiểu trấn, ngoại trừ tiếng gió thổi ra, bốn bề đều im lặng, Quỷ Lệ bước từng bước trên đường. Đã đi hết nửa con đường, hắn chỉ thấy các cánh cửa sổ và cửa chính đóng im ỉm, một vài cánh cửa khác thì mở toang hoác, không biết là có phải do yêu thú tàn phá hay không. Trên cả quãng đường, hắn không thấy bóng dáng một ai, có lẽ là mọi người đã biết trước tin dữ này nên sớm cao chạy xa bay về phía Bắc.
Đúng lúc này, bất thần một cơn gió lạnh buốt thổi đến. Phía bên trái con đường, một cành cây dường như bị một vật gì cắt phăng đi rơi xuống mặt đất, tạo nên một âm thanh khô khốc vang vọng trên con đường vắng tanh. Quỷ Lệ và Tiểu Hôi đồng loạt quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy sau cánh cửa, một cánh tay vô lực vắt vẻo phía trên một thanh gỗ, bất động, đồng thời trong không khí ẩn ước mùi máu tanh.
Quỷ Lệ âm trầm nhìn về hướng đó, rồi quay đầu tiếp tục bước đi, thỉnh thoảng Tiểu Hôi trên vai hắn lại ngoảnh đầu nhìn về phía cánh tay ấy.
Quỷ Lệ đến trước Tam Phúc Trấn, trong tình huống này đã đoán được một hai điều. Hắn bước chầm chậm, trầm mặc một hồi lâu, rồi đột nhiên mở miệng nói: “Ta nhớ phía trước mặt có một tửu quán, chúng ta đến đó, khả dĩ có thể tìm được chút gì đó cho mi lót dạ”.
Tiểu Hôi “chi chi” hai tiếng.
Âm thanh cước bộ đếm trên con đường, lúc này nghe thấy tựa hồ như một âm thanh rất đặc biệt, một cơn gió thổi lên từ phía sau. Rất nhanh, dọc theo con đường, họ đi đến ngôi tửu quán phía trước. Chiêu bài của tửu quán đã rớt xuống, chắn ngang cửa vào, bên trên phủ một lớp bụi dày. Quỷ Lệ ngẩn nhìn bảng tên hiệu, bước lên, để lại một dấu chân trên mặt tấm bảng hiệu.
Đột nhiên, Tiểu Hôi kêu nhỏ, nhìn chằm chằm vào bên trong tửu quán, thân hình Quỷ Lệ đột ngột đình bộ. Một lúc sau, từ trong tửu quán rống lên một tiếng thấp trầm.
Là thú yêu ư? Đó là phản ứng đầu tiên của Quỷ Lệ, chỉ là tiếng rống này, tựa hồ nghe rất quen tai.
“Hống….”.
Tiểu Hôi giật mình rít lên, tung thân vào bên trong tửu quán, Quỷ Lệ thất kinh, không hiểu tại sao Tiểu Hôi lại đột ngột kích động, nhưng Tiểu Hôi đối với hắn nhất mực thân mật, có thể nói là người bạn duy nhất của hắn, cho dù chuyện gì đi nữa hắn cũng không thể để Tiểu Hôi một mình đối mặt với vật thần bí đó. Tiểu Hôi trong một chốc lát đã vào bên trong tửu quán, Quỷ Lệ sắc mặt chợt biến, thân ảnh chớp động, lập tức đuổi theo.
Một khắc sau, hắn xuất hiện bên trong tửu quán, sau khi nhìn rõ mọi vật trong tửu quán, không ngăn được sự kinh ngạc.
Trong tửu quán bốn phía tán loạn, bình hũ nồi chảo văng khắp nơi, cột nhà gẫy đôi, đồ đạc bàn ghế lộn xộn, chỉ một vài thứ là còn nguyên, trên mặt ghế phủ một lớp bụi dày. Nhưng trong tửu quán điêu tàn này, trên mặt bàn còn nguyên vẹn giữa tửu quán, còn đặt một bình rượu và vài chung rượu, ngồi bên đích thị là một thiếu niên mặc y phục lụa sáng, nhưng ở khoảng giữa Quỷ Lệ và thiếu niên đó, yêu thú đang đối mặt với Tiểu Hôi, bộ dạng hung tợn ghê gớm, âm thanh gầm gừ thấp trầm như có chút kinh ngạc, chính thị là yêu thú Thao Thiết.
Ngày đó tại nơi rừn sâu hoang sơn dã lĩnh, Quỷ Lệ đã gặp thiếu niên thần bí này.
Thao Thiết vươn cái cổ dài, trừng bốn con mắt to lớn màu đồng thau nhìn Tiểu Hôi, nhưng Tiểu Hôi thần tình dường như chẳng lấy làm khẩn trương, mà rõ ràng nhiều phần cảm thấy phấn khích, “chi chi” kêu lên hai tiếng, nhe răng cười, chầm chậm bước đến trước, tưởng như đang muốn giơ tay lên xoa đầu Thao Thiết.
Thao Thiết gầm lên một tiếng, hiển nhiên không chấp nhận động tác của Tiểu Hôi, Tiểu Hôi hạ xuống, tam chỉ nhãn chớp chớp, bước sang hai bên quan sát ác thú Thao Thiết, từ bên trái đảo sang bên phải, lại từ bên phải đảo sang bên trái. Cái cổ dài của Thao Thiết chuyển động, nhìn theo thân ảnh Tiểu Hôi đang di động qua lại, miệng thỉnh thoảng gầm gừ vài tiếng, nhưng nghe như địch ý ngày càng giảm, rõ ràng đối với Tam Nhãn Linh Hầu, Thao Thiết đương nhiên có vài phần hảo cảm, có lẽ chỉ vì lần gặp và cùng tánh phàm ăn, vì vậy mà có chút ưa thích đặc biệt.
Thiếu niên nọ cũng nhìn về phía Quỷ Lệ, ngồi yên chẳng động, nhưng thần tình trong cũng có chút kinh ngạc, hiển nhiên chẳng nghĩ đến việc có thể gặp Quỷ Lệ ở đây một cách bất ngờ như thế này. Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, cười nhạt, hướng về Quỷ Lệ gật đầu. Quỷ Lệ trong bụng kinh ngạc không kém gì thiếu niên đó, hơn nữa lúc này trong lòng đối với thiếu niên thần bí kia càng thêm vài phần nghi ngờ, có thể xuất hiện trong tửu quán của thị trấn chết chóc tịch mịch này, lai lịch người này lại chẳng biết đâu mà hỏi, cực kỳ quỷ dị.
Bây giờ Tiểu Hôi đã đứng sát bên Thao Thiết, đột nhiên mở miệng cười, đưa tay ra đặt lên đầu Thao Thiết. Thao Thiết gầm gừ trong miệng, trừng bốn mắt nhìn Tiểu Hôi, bộ dạng hung ác, nhưng Tiểu Hôi tựa hồ không cảm thấy sợ hãi, mà bộ dạng trong rất buồn cười, lại giơ tay đặt lên đầu Thao Thiết, miệng “phì phì” kêu lên vài tiếng hoạt kê.
Thao Thiết tựa như không cho phép con khỉ, kêu to một tiếng, giống như tiếng người hừ một cái, nằm xuống, không lý gì đến Tiểu Hôi nữa. Tiểu Hôi dường như thật sự thích thú cái bộ dạng kỳ quặc của con ác thú, thân hình động đậy, dựa sát vào Thao Thiết, động tác rõ ràng rất thân mật.
Thiếu niên thần bí thu hồi nhãn quang đang nhìn lên hai con linh thú, chuyển qua Quỷ Lệ, mỉm cười nói: “Nhìn chúng có vẻ rất thoải mái”.
Quỷ Lệ gật gật đầu, cũng khẽ cười.
Thiếu niên đó vỗ nhẹ lên chiếc ghế bên cạnh, nói: “Quả thực rõ ràng là chúng ta rất có duyên, trời cao đất rộng, lại có thể tương ngộ ở nơi đây. Huynh đài sao không qua đây ngồi, chúng ta cùng cạn một chung, cùng tán gẫu vài câu”.
Quỷ Lệ nhìn về phía bọn Tiểu Hôi và Thao Thiết một cái, chỉ thấy Tiểu Hôi lúc này tập trung chú ý vào trên thân con Thao Thiết, lập tức nhẹ nhàng nói: “Được thôi”, nói xong, bước từng bước chầm chậm, nhưng không phải đến bên cạnh thiếu niên, mà sang phía khác lấy một cái ghế, ngồi xuống một phía của cái bàn.
Trên khuôn mặt anh tuấn của thiếu niên xuất hiện một tia vui vẻ, tay cầm lấy một chung rượu không phía trước, đưa lên trước mặt Quỷ Lệ, rồi rót đầy chung rượu, cười nói: “Huynh đài đến tiểu trấn tan hoang không bóng người này, không biết là có việc gì?”.
Quỷ Lệ không đáp, đưa mắt nhìn thiếu niên này, trầm giọng hỏi: “Ngươi cũng vì điều gì mà đến?”.
Thiếu niên cười nhạt: “Ta đi ngang qua đây, thấy cũng có thể tìm được vài chén rượu xót lại, nên ở đây nghỉ ngơi, tự rót rượu uống”.
Quỷ Lệ quay đầu nhìn về phía Tiểu Hôi một lát, nói: “Nếu ta nói, ta mang con khỉ này, cũng đến đây để tìm chút rượu uống, ngươi có tin không?”.
Thiếu niên đó kinh ngạc, cũng nhìn về phía Tiểu Hôi một cái, đột nhiên cười to, vỗ tay nói: “Tin, sao lại không tin! Nào nào qua đây, Ngươi và ta cùng uống một chén, nhân sinh bổn tựu tịch mịch, khó mà gặp được người hữu duyên, nơi chân trời góc biển, tìm rượu uống với nhau”.
Nói xong, đưa chung rượu hướng về Quỷ Lệ, rồi cạn chén. Quỷ Lệ nhìn hắn khó hiểu, miệng từ từ lặp lại: “Nhân sinh bổn tựu tịch mịch, hê hê, nhân sinh bổn tựu tịch mịch…”.
Đột nhiên hắn cũng cười, trên khuôn mặt cười cười chứa đựng thần sắc tang thương, nâng chung rượu uống cạn. Một luồng rượu nóng từ cổ chạy thẳng xuống bụng, rượu của toà tiểu trấn hoang tàn này, không ngờ thực lợi hại.
Thiếu niên đó cười nói: “Thế nào?”.
Quỷ Lệ liếc mắt, đưa tay cầm lấy bình rượu, rót đầy cả hai chung rượu, nói: “Hảo tửu!”.
Thiếu niên càng vui vẻ hơn, vỗ bàn một cái, nói lớn: “Hảo, quả nhiên hảo tửu!”, trong tiếng cười, thiếu niên từ từ bày tỏ thần tình, đột nhiên ngâm lớn:
“Cự thờI ý, thương tang quá
Hoàn ký phủ, thương tâm nhân Bạch phát khô đăng tẩu thiên nhai
Nhất triều tịch mịch hoán túc tuý…”
(tạm dịch)
“Chuyện ngày xưa, thăng trầm trôi qua
Chẳng nhớ lại, người cảm thương tâm
Tóc bạc khô trốn lên tuyệt cốc
Một nỗi cô đơn lẫn tuyệt vọng…”
Giọng ngâm về cuối, thanh âm dần dần thê lương, thần sắc không ngờ cũng vài phần sầu não. Ngâm xong, hắn cúi đầu không nói, Quỷ Lệ cũng im lặng nhìn hắn, tự nâng chung rượu trước mặt uống cạn.
* * * * * *
Đêm xuống, gió lạnh bắt đầu thổi, trong tiểu trấn cô độc lại vang lên âm thanh “hmm”, tựa như khách tha phương yên lặng thổn thức.
Đêm đen như mực, bóng tối dâng tràn, mặt đất như chìm xuống. Con khỉ dựa vào thân người Thao Thiết ngủ say, chỉ thấy con yêu thú hung ác, giờ đây uể oải nằm trên mặt đất. Trong tử quán, tối đen một màu, Quỷ Lệ cùng thiếu niên ngồi giữa bóng tối, không hề có ý định đi tìm thắp lấy một ngọn nến.
Có lẽ trong bóng tối, dường như họ cảm thấy dễ chịu hơn.
Từ khi bất ngờ gặp nhau nơi đây, họ ngồi đối diện nhau, thi thoảng nói vài câu vớ vẩn, uống vài chung rượu, đôi khi lại nhìn nhau đang trầm ngâm, mặc nhiên trầm tư, hồi tưởng lại quãng đời quá khứ.
Trong cái đêm lạnh lẽo này, nơi góc trời hoang lạnh, hai kẻ lạ mặt lại tựa như thân quen từ bé, bình thản bên nhau….