Trúc hơi cứng người, nhưng mỉm cười ngay.
“Nếu muốn trách, cứ trách chồng mày ấy”.
“Vậy là ý gì?” Trì Tuyết nghi ngờ, nhưng Trúc chẳng quan tâm cô nữa.
Trúc phủi mông đứng dậy, đi về phía Trung. Trì Tuyết ngó sững theo, không hiểu Trúc muốn nói gì. Cô khát khô cả cổ, người vừa mệt vừa đói, ánh mắt ngóng trông về phía cửa, chẳng biết đang mong chờ điều gì. Trung nhìn Trì Tuyết một lúc, Trúc xem như thỏa nguyện thấy Trì Tuyết rồi, mới ra hiệu đàn em trói Trì Tuyết vào cột sắt. Trì Tuyết không chống lại được, chẳng mấy chốc đã bị cột cứng vào cột. Cô hỏi.
“Các người là ai? Các người muốn làm gì?” Trung quay đầu đi cùng Trúc, đám người cũng đi theo. Cánh cửa ầm ầm khép lại, giam Trì Tuyết vào trong bóng tối.
Cô nhìn ánh trăng mơ hồ ngoài cửa sổ, cảm giác sợ hãi như muốn nhấn chìm cô. Trong đầu hoảng loạn trong đủ thứ suy nghĩ, mãi một lúc sau cô mệt mỏi thiếp đi. Trong giấc mơ toàn là máu và súng đạn đan xen nhau.
Trì Tuyết ngủ không sâu giấc, cô có thai nên đuối hơn người khác, thành ra cứ nhắm mắt là ngủ thiếp đi. Nhưng đồng thời chất lượng giấc ngủ không tốt, hể cứ ai mở cửa vào kho hàng là Trì Tuyết thức dậy ngay.
Trì Tuyết không biết đây đã lần thứ mấy cô gái tên Trúc đi vào trong kho hàng, đối với những người xa lạ, cô thường không nhớ rõ họ, chỉ có cô này là khác. Trúc ưỡn ẹo đến gần Trì Tuyết, trong bóng tối không soi rõ mặt người, cô ta cứ đứng như thế. Trì Tuyết nhướn mày một hồi lâu, bàn tay tê dại đi vì dây trói khát, cả ngày chưa có ngụm nước nào, bây giờ còn đối mặt với một cô gái không biết đối địch với mình vì lý do gì, vậy mà Trì Tuyết vẫn cố gắng duy trì tỉnh táo.
Trúc lướt trước Trì Tuyết như thể có ý định với cô, Trì Tuyết thoáng rùng mình, cô có cảm giác người trước mặt không có ý tốt gì.
“Trì Tuyết, mày thật đáng thương”.
“.” Trì Tuyết cố gắng nhìn gương mặt người phụ nữ trước mặt, nhưng mãi mà không thấy. Cô không dại mà đáp lại, nên chỉ duy trì im lặng từ đầu chí cuối.
“Sao? Mới vậy đã giận rồi sao? Hạng của mày chỉ biết ngửa chân nằm chờ người khác đến nuôi ăn, mày còn ra vẻ cao quý hiền lành cho ai xem? Tao chúa ghét mấy con *** **** mà ra vẻ như mày, vậy mà anh ấy lại thích hạng giả tạo như vậy”.
Trì Tuyết không đáp lại, Trúc không những không thấy ngượng, còn nâng cằm cô lên. Không biết vô tình hay cố ý mà ngón tay lại bấm ngay vào vị trí cũ, Trì Tuyết thoáng rên rỉ, Trúc càng dùng lực mạnh hơn.
“Hạng của mày đưa cho đám ngoài kia tụi nó còn không thèm đụng.”
Trúc cúi đầu, kề sát bên tai Trì Tuyết, “Đây là hậu quả khi mày giành người đàn ông của tao. Mày có tư cách gì mà đứng bên anh ấy.”
“Nhiên?” Giọng Trì Tuyết khàn đặc đi vì thiếu nước, nghe đến cái tên này, thái độ của Trúc càng gắt gỏng hơn. Bạt tai Trì Tuyết, Trì Tuyết đau đến nghiêng đầu sang bên, trên má nóng ran.
“Câm. Ai cho mày nói chuyện?”
Trúc không ưa gì Trì Tuyết, bây giờ cho dù đã bị trói, rơi vào tay Trúc rồi, thì vẫn mang dáng vẻ không xem ai ra gì đó. Trúc dành bao nhiêu năm mới vào được Eudora, tốn bao lâu mới đứng bên cạnh anh, vậy mà cuối cùng người bước vào nhà anh lại là Trì Tuyết.
Cô có tài cán gì? Người không trả giá gì cớ gì được hạnh phúc? Trúc đưa tay bóp cổ Trì Tuyết.
“Con điếm, mày chết đi. Mày chết rồi thì anh ấy sẽ yêu tao”.
Trì Tuyết bị trói, cố gắng vùng vẫy, Trúc siết khá chặt, Trì Tuyết quơ quàng trong tuyệt vọng, nước mắt ứa ra vì khó thở. Gương mặt Trúc đỏ au vì giận, Trì Tuyết càng lúc càng đuối, thì một người lao vào gạt phăng Trúc ra.
Trì Tuyết rũ người, cô ho sằng sặc vì ngạt. Nước mắt sinh lí ứa ra, đã thấy Trung đứng cạnh Trúc từ bao giờ.
“Cô làm gì vậy? Điên rồi à?”
Trúc nhìn sang Trung, đèn kho hàng đã bật sáng, cô ta nhìn Trì Tuyết rũ rượi trên ghế, trên cổ trắng ngần còn dấu tay đỏ au, vẫn không cảm thấy hối hận. Cô ta cười sằng sặc.
“Anh ngăn tôi làm gì, tôi muốn nó chết. Chết đi”.
Trung thoáng kinh ngạc nhìn Trúc, giữ tay Trúc lại để cô ta không nổi điên lao về bên kia. Trúc như không còn gì để mất, cười sằng sặc chỉ về phía Trì Tuyết.
“Mày muốn biết vì sao tao bắt mày không?”