Hai người đi đi dừng dừng, thu hoạch rất phong phú.
“Con hươu đó là của ta.” Sự hứng khởi của Thẩm Úc bị kéo lên, trong giọng điệu cũng mang theo sự hưng phấn rõ ràng.
Đương nhiên Thương Quân Lẫm sẽ không dành với y.
Hắn lùi một bước về phía sau, những Thẩm Úc cài tên, kéo cung rồi buông tay—
Theo sau tiếng xé gió vang lên là âm thanh con hươu ngã xuống nền đất.
Thương Quân Lẫm đã không còn tâm tư để quản xem con hươu đó thế nào rồi bởi vì toàn bộ sự tập trung của hắn đã bị một màn vừa rồi câu mất.
Mỹ nhân mặc trang phục màu đỏ đầy phấn chấn và oai hùng, dưới trang phục cưỡi ngựa, những đường cong hoàn mỹ của thân thể đã được phác họa ra, bởi vì kéo cung nên cánh tay y giơ lên, kết hợp với vai và cẩn cổ tạo thành một độ cong hoàn mỹ, giờ khắc này, Thẩm Úc và thanh niên mà Thương Quân Lẫm quen thuộc hoàn toàn khác nhau.
Nở rộ tất cả ánh sáng, loá mắt đến nỗi khiến người khác không thể rời mắt nổi.
“Bệ hạ, ngài nhìn……” Thẩm Úc quay đầu lại, đập vào mắt y là đôi mắt sâu thẳm của nam nhân.
“A Úc rất giỏi.” Giọng nói của Thương Quân Lẫm có hơi khàn.
Thẩm Úc đang muốn nói cái gì đó thì cách đó không xa truyền đến tiếng vó ngựa, ngay sau đó, một giọng nói ngang ngược của nữ vang lên.
“Rõ ràng là ta nhìn trúng con mồi này trước, sao các ngươi lại có thể ra tay trước để cướp đi chứ?”
Thẩm Úc nhướng này, con đường bọn họ chọn không hề trùng với sân thi đấu, sao lại còn có người tới đây?
Không bao lâu sau, chỗ con hươu ngã xuống đã xuất hiện một đoàn người cưỡi ngựa, người cầm đầu là một nữ tử, nàng cũng mặc trang phục cưỡi ngựa màu đỏ như y.
Nàng kia vừa nhìn thấy Thẩm Úc, trong mắt đã xuất hiện một tia kinh diễm, sau sự kinh diễm đó là sự ghen ghét nồng đậm.
Nàng ta mặc đồ màu đỏ chính là vì muốn trở thành người nổi bật nhất trong đám người, nào ngờ ở cái nơi hẻo lánh này nàng lại gặp một thanh niên mặc đồ đỏ trông càng xuất chúng hơn.
Cùng là màu đỏ nhưng chỉ liếc mắt một cái nàng đã biết mình đã thua, còn thua triệt triệt để để.
Sự ghen ghét tựa như một con rắn độc gặm cắn trái tim, nữ tử lạnh lùng nói: “Ngươi cướp con mồi của ta, tính bồi thường thế nào đây?”
Nàng chỉ một lòng muốn hủy hoại người trước mắt nên không hề để ý tới việc xung quanh có gì kì lạ hay không.
Trên quần áo của Thương Quân Lẫm được thêu chìm hoa văn rồng, nếu nữ tử chịu phân một chút sự chú ý cho xung quanh thì sẽ có thể phát hiện có gì đó không đúng nhưng đáng tiếc là nàng không làm thế. Ánh mắt của nàng vẫn luôn dừng ở trên mặt của Thẩm Úc, cứ như là muốn lột khuôn mặt này xuống.
Mày cửa Thẩm Úc hơi nhăn lại, ác ý của nữ tử này quá rõ ràng, có muốn bỏ qua cũng không được.
Quay đầu lại, quả nhiên Thương Quân Lẫm đã mím chặt môi, đè ép lửa giận trong lòng xuống.
“Bệ hạ biết người nọ là ai sao?” Thẩm Úc nhỏ giọng hỏi.
Trong đoàn người cưỡi ngựa kia, người cầm đầu đương nhiên là nữ tử áo đỏ, xung quanh ngoại trừ hộ vệ ra thì cũng không còn nam tử nào có thể đứng ra làm chủ, mà Thẩm Úc cũng chắc chắn rằng từ trước đến nay mình chưa từng gặp người này.
Dường như ác ý của nàng đối với y chỉ đơn giản là xuất phát từ sự ghen ghét, kết hợp với ánh mắt kinh diễm ban đầu của nàng thì hơn phân nửa là bởi vì khuôn mặt này của y.
Thẩm Úc sờ mặt, từ trước đến nay y chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị một nữ tử xa lạ ghét chỉ đơn giản là vì gương mặt này.
“Hẳn là người nhà của vị đại thần nào đó.”
Ô Chuy chịu sự ảnh hưởng của tâm trạng chủ nhân nên cũng bực bội dậm chân tại chỗ.
“Tỷ tỷ, con hươu này là do vị công tử kia bắn trúng, nên là con mồi của vị công tử kia, a….” Nữ tử mặc đồ màu xanh ở bên cạnh nữ tử kia còn đang muốn khuyên bảo thì đã bị nữ tử kia tiện tay đẩy xuống ngựa.
“Chuyện của ta mà một thứ nữ* như ngươi cũng xứng để quản sao?” (Con vợ lẽ.)
Những người bên cạnh nữ tử cũng làm như không thấy loại tình huống này, hiển nhiên là đã quen với những hành vi ngang ngược của nàng ta.
Thẩm Úc khẽ kéo lấy tay áo của Thương Quân Lẫm để ngăn hắn rồi cố ý dùng ngữ điệu khiêu khích nói: “Rõ ràng là ta bắn trúng con mồi, sao ngươi chỉ nói một câu mà đã trở thành con mồi của ngươi?”
“Nếu không phải do chúng ta đuổi nó khiến nó kiệt sức thì sao ngươi có thể bắn trúng nó?” Nữ tử khinh thường nói.
Hiện tại nàng đã không còn chỉ muốn con mồi, nàng còn muốn nhân cơ hội này để hủy hoại Thẩm Úc.
“Như vậy đi, nếu ngươi chịu chủ động nhận sai thì ta sẽ không truy cứu sai lầm của ngươi.”
Thẩm Úc cười nói: “Loại chuyện như săn thú vốn là ai tới trước thì được trước, mặc kệ là con hươu này do ngươi đuổi tới đây hay là vốn dĩ nó đã ở chỗ này thì hiện giờ mũi tên của ta cũng đã bắn trúng nó, nó chính là của ta.”
Lúc Thẩm Úc cười, vẻ đẹp ấy lại càng kinh tâm động phách, nếu là người hiểu rõ y thì sẽ biết rằng dưới nụ cười tươi ấy là lửa giận đang bốc cháy.
“Ngươi thật sự muốn đối đầu với ta sao?” Nữ tử kia thấy Thẩm Úc cười thì lại càng thấy chói mắt hơn, “Hay là như vậy đi, người với ta sẽ thi với nhau, ta thua thì hươu sẽ về tay ngươi, ngươi thua thì phải chủ động nhận sai và rời khỏi cuộc thi săn lần này, thế nào?”
“Đương nhiên là không được để người khác hỗ trợ, ta tự mình so với ngươi, ngươi đường đường là nam nhi cao bảy thước, chắc không đến nỗi không dám so với một nữ tử yếu đuối đâu nhỉ?”
“Ngươi không có tư cách yêu cầu y rời đi.”Thương Quân Lẫm kìm nén lửa giận mà nói, nếu không phải do Thẩm Úc ngăn cản thì hắn đã sai người lôi nữ tử này xuống rồi.
“Chẳng lẽ ngươi và y là một đôi sao? Che chở như vậy làm cái gì?” Nữ tử phân ra một chút sự chú ý cho nam tử mặc đồ màu đen ở bên cạnh thanh niên mặc đồ màu đỏ.
Nữ tử ở đây là bởi vì lần này thế lực ở trong triều đình có sự thay đổi nên nàng theo cha tới kinh thành, ở nơi nàng từng sống thì cha của nàng nắm chức quan lớn nhất ở đó, mẹ của nàng cũng là con của một gia tộc quyền thế đứng đầu ở đó, nàng lại là đích nữ* duy nhất trong nhà nên từ nhỏ đã muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cũng được nuôi trở thành một người có tính tình ương bướng và ngang ngạnh, không ai dám đối đầu. (Con vợ cả.)
Nữ tử mặc đồ xanh ngã ngồi trên mặt đất, lặng lẽ đổ mồ hôi lạnh thay hai người đứng ở đối diện, nàng biết vị “đích tỷ” này ra tay tàn nhẫn đến mức nào, lúc còn chưa tới kinh thành, mấy tỳ nữ có vẻ ngoài hơi xuất sắc ở trong phủ đã bị nàng ta ra tay xử lý.
Không chỉ các tỳ nữ, nếu các gia tộc khác có nữ tử nào có vẻ ngoài xuất sắc hơn nàng ta thì việc bị hủy hoại gương mặt đã là một kết quả khá tốt, nếu nghiêm trọng hơn thì tiếng tăm sẽ bị hủy, thậm chí còn có người phải nhận đủ loại nhục nhã sau khi đã chết đi.
Nàng há miệng thở dốc, nàng rất muốn nhắc nhở hai người đối diện rằng đừng nên trêu chọc “đích tỷ” của nàng nhưng chính bản thân nàng còn khó bảo vệ được bản thân thì lấy đâu ra năng lực để trở giúp người khác?
Điều buồn cười hơn là nàng ta nói nàng chỉ là một thứ nữ, không xứng quản chuyện của nàng ta nhưng rõ ràng nàng mới là đích nữ, là tỷ tỷ, là do mẹ con nàng ta đã cướp đi tất cả!
Đây là chuyện trong lòng các nàng hiểu rất rõ.
Nữ tử mặc đồ màu xanh cúi đầu thế nhưng hận ý chợt loé lên rồi biến mất trong mắt nàng đã bị Thẩm Úc nhìn thấy.
Thẩm Úc cũng không có hứng thú tìm hiểu ân oán của tỷ muội bọn họ.
“Giữa ta và hắn Có quan hệ gì không tới phiên ngươi nhọc lòng, còn về phần so tài thì ta nghĩ ta không cần phải vì con mồi vốn dĩ là thuộc về ta mà đồng ý với yêu cầu vô lí của ngươi, không phải sao?”
Kế hoạch nhân lúc so tài để động tay động chân, tốt nhất là làm gương mặt kia bị thương đã thất bại, nữ tử cưỡi ngựa đi đến chỗ con hươu đang nằm trên mặt đất rồi nói: “Nói như vậy thì ta cũng không ngại khi nhận con mồi này nữa, trả mũi tên này lại cho ngươi.”
Nói rồi, nữ tử khom lưng tính nhổ mũi tên ra.
“Người dám đụng vào đồ của ta, người có tin ta sẽ trực tiếp buông tay hay không?” Thẩm Úc kéo căng dây cung rồi chuyển hướng về phía nữ tử, hai mắt y hơi nheo lại, “Mũi tên của ta cũng sẽ không quản việc mục tiêu là con mồi hay là con người đâu.”
Tui đang tập tành rì viu truyện á mấy pà, zô ủng hộ i=)))
Tác giả có lời muốn nói: Cảm tạ ở 2021-09-2615:00:20~2021-09-2620:23:52 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~
Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: Họa bi phiến 1 cái;
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Bình 14 bình; không ăn không ăn, Oliver Oreo 10 bình; trăng lạnh tâm, họa bi phiến, tử quân 5 bình; mập mạp 2 bình; điều kiện thu liễm 1 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!