Trên mắt phải của hắn có kính nhỏ tròn, kính này nhìn như thấu kính, nó thật ra là pháp khí Thần Văn Sư thường dùng, chuyên môn dùng để phân tích kết cấu thần văn. Áo đen trên người là áo dài có viên cầu đen trắng giao nhau ở giữa, nhìn qua rất tuấn tú.
– Ngươi khỏe!
Lâm Minh lễ phép chào hỏi, La Vũ Bạch nhàn nhạt nhìn qua Lâm Minh, còn chưa tỏ vẻ, Lâm Minh đột nhiên cảm giác có cảm giác che dấu đang quét qua mình, lập tức muốn chui vào tinh thần chi hải cùng nội thế giới của hắn, muốn dò xét hắn thấu triệt.
Trong nội tâm Lâm Minh rùng mình, lập tức thoáng thuyên chuyển ma phươngvà dùng Thần Miểu Tâm Quyết che dấu nội thế giới cùng tinh thần chi hải, làm cho La Vũ Bạch nhìn thấy ảo giác.
Tuy dùng cảnh giới của La Vũ Bạch không thể nào nhìn thấu bí mật nội thế giới của Lâm Minh, nhưng dù là ai cũng không thích cảm giác mình bị dò xét như vậy, võ giả tiếp xúc với võ giả phải có lễ phép tối thiểu.
La Vũ Bạch đương nhiên cũng biết điểm này, nhưng bản thân hắn là Thần Văn Sư, lại là Hồn Tộc, phương diện cảm giác rất am hiểu, tình huống bình thường võ giả nhân tộc căn bản không có biện pháp phát hiện hắn cảm giác, huống chi Lâm Minh cảnh giới thấp hơn hắn.
La Vũ Bạch không có phát hiện gì đặc biệt trên người Lâm Minh, liền không có để ý tới Lâm Minh, Lâm Minh là nhân tộc, làm cho La Vũ Bạch căn bản không có hứng thú trao đổi với hắn.
Hắn đẩy đẩu thấu kính, nhàn nhạt hỏi Nguyệt Lưu Tinh:
– Hai người này là bằng hữu của ngươi.
– Vâng… Đúng vậy a.
Nguyệt Lưu Tinh nhìn thấy La Vũ Bạch mặt không tươi cười, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ.
– Ân… Về sau tốt nhất không nên dẫn người không liên quan vào Thần Văn Sư công hội, lần này bỏ qua.
La Vũ Bạch dùng chân nguyên truyền âm nói ra, ngược lại không có nói thẳng.
Nhưng mà từ biểu lộ giơ tay nhấc chân cao cao tại thượng của hắn lại làm cho Tiểu Ma Tiên nhíu mày, xem ra La Vũ Bạch thằng này đang nói gì đó với Nguyệt Lưu Tinh, nếu không Nguyệt Lưu Tinh sẽ không xấu hổ như vậy.
– Mắt chó nhìn người thấp.
Tiểu Ma Tiên nói thầm, Nguyệt Lưu Tinh lúc này biểu lộ áy náy.
Lâm Minh lơ đễnh, hắn nhàn nhạt nói ra:
– Đối phương là tuấn kiệt của Thần Văn Sư công hội, trong lòng có cảm giác ưu việt, trừ phi là người đặc biệt xuất chúng, nếu không rất khó lọt vào mắt của hắn.
La Vũ Bạch phản ứng lãnh đạm Lâm Minh không có ngoài ý muốn, bởi vì thân phận của Nguyệt Lưu Tinh không quan trọng gì, xem như nhân vật tầng chót của Thần Văn Sư công hội, mà bằng hữu nàng mới tới không phải là Thần Văn Sư, cũng không phải Hồn Tộc, tu vị lại là Thần Quân sơ kỳ đỉnh phong, làm sao có thể được chào đón?
Lâm Minh cười tự giễu.
Tiểu Ma Tiên nhìn Lâm Minh nói:
– Ngươi có muốn học thần văn không? Học thứ này có lẽ rất tốn thời gian đấy.
– Đúng vậy, nhưng mà ta không thể áp dụng biện pháp thông thường, ta có thủ đoạn khác. Thần văn thuật ta tiếp xúc rất ít, không cách nào đoán được thời gian học thành chính xác, nhưng mà ta tin tưởng, ta học tập thần văn thuật tốc độ nhanh hơn người khác gấp trăm lần.
Lâm Minh tự tin nói ra, Tiểu Ma Tiên nghe xong ngây người, gấp trăm lần?
Người khác một trăm năm học thành một thứ, Lâm Minh chỉ cần một năm?
– Nguyệt tiểu thư, La sư huynh của ngươi bao nhiêu tuổi?
Lâm Minh quan tâm là La Vũ Bạch dùng bao nhiêu năm thành tựu tam phẩm Thần Văn Sư.
Nguyệt Lưu Tinh có chút suy tư, nói:
– Hình như là bốn trăm tuổi…
– Hơn bốn trăm tuổi, chẳng lẽ hắn học thần văn thuật thời gian bốn trăm năm sao?
Lâm Minh khẽ nhíu mày, dù hắn tự tin mình học thần văn rất nhanh, nhưng mà học thành tam phẩm Thần Văn Sư cần bốn năm sao?
– Nào có dài như vậy, La sư huynh là Thần Quân cảnh mới tiếp xúc thần văn, tổng cộng học bảy tám chục năm, học tập thần văn thuật rất lãng phí thời gian, hơn nữa phải có linh hồn mạnh mẽ ủng hổ, rất nhiều võ giả đều trước tu võ, sau học thần văn thuật, ta cùng đệ đệ cũng là như vậy, cho nên đến nay chỉ là thần văn thuật học đồ, ngày sau còn thời gian rất dài chúng ta dùng tu luyện làm chủ.
– Thì ra là thế!
Trong lòng Lâm Minh biết rõ võ giả lúc trẻ đúng là thời điểm học võ tốt nhất, từ mấy tuổi đến hơn mười tuổi là thời gian võ giả phải chạy, lúc này tu vị càng cao thành tựu càng cao, tiềm lực đào móc càng triệt để, thành tựu ngày sau cũng càng lớn, nếu như lúc này bỏ tinh lực vào học thần văn thuật, ngược lại được không bù mất.
– Bảy tám chục năm đến tam phẩm Thần Văn Sư, còn có thể tiếp nhận.
Lâm Minh tính toán thời gian mình học thần văn.
Nếu như nói La Vũ Bạch là thiên tài mà cần thời gian bảy tám chục năm trở thành tam phẩm Thần Văn Sư, như vậy tốc độ của mình nhanh hơn trăm lần, nói không chừng chỉ cần mười tháng là hoàn thành.
Đương nhiên tam phẩm Thần Văn Sư với Lâm Minh mà nói không đủ xa, hắn phải thành thần văn đại sư, hơn nữa còn phải kiêm tu luyện đan, chỉ có như vậy Lâm Minh mới có thể luyện chế ra đan dược Đạo Cung Cửu Tinh.