Trong vòng ba mươi trượng xung quanh, mặt đất bỗng sụt xuống hơn trượng để lộ ra một cái hố to kinh người.
Mà hắc sắc tiểu sơn lúc này đang vững vàng nằm ở trung tâm cái hố to, phía dưới con rết mặt người sau khi gào thét một tiếng thì liền biến thành nhiều điểm ngân quang tán loạn tiêu thất.
Nguyên từ thần sơn sau khi được Hàn Lập dung nhập với cái thạch đôn cổ quái kia thì trọng lượng của nó đủ có thể so với vạn trượng cự sơn chân chính, do đó con rết kia sao có thể thừa nhận được.
Mà ngay lúc hư ảnh của con rết bị diệt thì trong nháy mắt ngân đồng Ô La nhân ở xa xa sắc mặt trắng bệch há miệng phun ra một ngụm máu tươi nhưng lúc này đây máu tươi không phải là đạm màu bạc mà có màu hắc hồng dị thường.
Hết thảy việc này cũng bất quá xảy ra trong mấy cái hô hấp.
Một tên Ô La nhân khác bởi vì chính mình biến thành màu vàng cự câu bị phi kiếm của Hàn Lập dễ dàng trảm nát mà có chút sợ run, lúc này vừa thấy đồng bạn đã bị thương không nhẹ thì sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, thân hình bỗng nhoáng lên một cái vọt đến phía sau ngân đồng Ô La nhân đưa một bàn tay vỗ vào sau lưng hắn.
Ngân đồng Ô La nhân sau khi trên người ánh kim ngân đại phóng thì khí sắc có vẻ tốt lên rất nhiều.
Hàn Lập lại hừ lạnh một tiếng, hướng lên hơn mười khẩu thanh sắc tiểu kiếm không trung phất tay một cái. Tất cả phi kiếm run lên, phá không kích bắn tạo ra vô số đạo thanh ti bắn đi.
Hai gã Ô La nhân thấy vậy thì trên mặt rốt cục hiện ra thần sắc kinh sợ, sau khi liếc mắt nhìn nhau một cái thì đột nhiên đồng thời vung hai cánh tay lên, hai vầng sáng màu đen quay tròn hiện lên đem thân hình hai người bao bọc lấy.
Trong nháy mắt công phu này, hơn mười đạo thanh ti mang theo âm thanh “xuy xuy” bắn lên trên vầng sáng màu đen. Hàn Lập thấy cảnh này, trên mặt lệ sắc chợt lóe lên, trong lòng không chút do dự thúc giục kiếm quyết.
Thanh ti sau khi run lên thì hóa thành một khẩu thanh sắc phi kiếm dài chừng một thước nhưng sau khi theo kiếm quang chợt lóe lên thì tất cả đều trở nên cực kỳ ảm đạm, giống như là tồn tại thành từng đạo hư ảnh.
Đây đúng là Hàn Lập sau khi tinh luyện phi kiếm mà có được thần thông kiếm linh hóa hư mà kiếm ảnh nọ sau khi bay quanh vầng sáng màu đen một cái thì liền giống như có tiếng nổ kích bắn xuống.
Bóng kiếm ảm đạm vừa tiếp xúc với vầng sáng màu đen thì thanh quang chợt lóe lên nhưng lại vô thanh vô tức xuyên thủng mà qua. Vầng sáng màu đen dĩ nhiên giống như không còn tồn tại nữa, bộ dáng như không thể ngăn cản.
Hai gã Ô La nhân phía dưới hiển nhiên không nghĩ tới sẽ có loại sự tình bất khả tư nghị này phát sinh, mắt thấy bóng kiếm đã đến gần thân, hai người hoảng sợ vội vàng động thân phân biệt hóa thành lưỡng đạo hắc tuyến kích bắn mà ra, bỏ trốn mất dạng.
Nhưng khoảng cách gần như thế, mà tốc độ công kích của bóng kiếm này lại nhanh như vậy, hiển nhiên muốn đi cũng đã muộn.
Chỉ thấy vô số bóng kiếm đan vào nhau xuyên tới đồng thời có hai tiếng kêu thảm thiết truyền ra, thân hình hai gã Ô La nhân này liền bị xuyên thủng nát bấy.
Xa xa thấy hết thảy cảnh này, phụ nhân, Châu nhi cùng Hỏa dương tộc nhân nhất thời trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên.
Nhưng trong mắt Hàn Lập lam mang chợt lóe, thân hình đột nhiên nhoáng lên một cái, người liền lập tức mang theo một chuỗi tàn ảnh hiện ra bên cạnh tàn thi của hai gã, đưa tay tìm tòi đồng thời nhắm hướng phụ cận giống như tia chớp hư không phát ra một trảo.
Có hai tiếng “phốc xuy” trầm đục phát ra, trên hai bàn tay đột nhiên bộc phát ra một tầng màu bạc ngọn lửa, trong năm ngón tay đã xuất hiện hai luồng kim ngân quang mang chợt lóe lên rồi liền bị ngọn lửa hung hăng bao vây trong đó.
Đúng là một con rết màu vàng và một con rết màu bạc.
Hai con rết này chỉ dài có một tấc nhưng trên đầu đều có gương mặt của nữ nhân, dung mạo rõ ràng là bộ dáng hai gã Ô La nhân lúc trước.
hai con rết nằm trong sự bao vây của ngọn lửa màu bạc, trong miệng chi chi kêu lên thất thanh, trên mặt cũng đều hiện ra biểu tình kinh sợ.
Phải biết rằng hào quang màu bạc phát ra bên ngoài hai người đúng là Linh tuyền tà quang kia, nếu đổi lại là loại cấm chế khác thì chỉ sợ sớm đã phá vỡ mà đào tẩu được nhưng lại bị Hàn Lập cố tình dùng Phệ linh thiên hỏa là khắc tinh vây khốn nên một chốc đã thành cá trong lưới.
Hàn Lập cũng căn bản không có ý tứ thả nguyên thần của hai gã Ô La nhân này ra nên liền đem hai đoàn hỏa diễm màu bạc trên tay hợp lại rồi tùy ý chà xát.
Hai con rết trong hỏa diễm màu bạc sau khi hỏa diễm chà xát thì thu nhỏ lại, sau một lát công phu thì ánh bạc trở nên ảm đạm, bản thể của hai con rết vừa tiếp xúc với ngọn lửa màu bạc thì lập tức hóa thành hai cỗ khói xanh tiêu tán.
Đến lúc này, mới tính là Hàn Lập đã hoàn toàn giết chết hai gã Ô la tộc vương này.
Bất quá hắn cũng thật sự không có để ý nhiều đến việc này bởi vì mới vừa rồi trong lúc giao thủ, hai gã Ô la nhân này tu vi nhiều lắm chỉ có Hóa thần sơ kỳ. Nếu không phải Linh tuyền tà quang kia có chút cổ quái mà nói thì sớm đã bị hắn trong nháy mắt diệt sát.
Bất quá, Hàn Lập lại rất để ý đến việc không thể trực tiếp dùng thần niệm tra xét ra tu vi hai người, ánh mắt vừa chuyển bỗng nhiên rơi xuống trên hai cái tàn thi kia.
Một tay đưa ra, hai cái tàn thi bay lên không hướng về phía hắn từ từ bay tới.
Hai mắt Hàn Lập híp lại, lam mang chớp động cẩn thận điều tra một lần. Chỉ một chốc hai mắt hắn bỗng nhiên sáng ngời đưa tay phất một cái.
Có hai tiếng “sưu sưu” truyền đến rồi hai cái khăn màu xám từ trên hai người này bắn ra, rơi xuống trong tay Hàn Lập.
Hàn Lập cúi đầu nhìn vào, thần sắc bỗng nhiên vừa động, bàn tay lập tức vừa lật chuyển, hai cái khăn biến mất không thấy bóng dáng.
“Đa tạ Hàn huynh ra tay tương trợ! Ân cứu mạng này, nhiều thế hệ Hỏa Dương Tộc chúng ta nhất định sẽ không quên”. Lúc này, phụ nhân mang theo thiếu nữ kinh hỉ đi tới, không thể che dấu được hỉ sắc nói.
Về phần Hàn Lập vừa rồi lấy đi hai cái khăn đen thì căn bản là không đề cập tới một câu.
Giờ phút này nàng mới chính thức biết, thần thông của Hàn Lập còn lớn hơn dự đoán, còn muốn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần nên trong lòng vừa cảm kích vạn phần đồng thời cũng kính sợ dị thường.
Châu nhi vừa rồi thấy Hàn Lập đại triển thần thông, đối mặt đã đem thủ phạm diệt tộc mà các nàng cho rằng không thể ngăn cản dễ dàng triệt sát thì trong lòng hoảng sợ.
Nàng tuy thận trọng không có nói cái gì nhưng trong ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập thì đồng dạng thêm phần kính cẩn.
Về phần đám tế tự xà nhân kia cũng xúm lại, thần tình tươi cười, một bộ rất là cung kính.
“Ha hả, đây chỉ là việc nhỏ. Dù sao lần này đã ra tay thì đám Ô La nhân còn lại bên ngoài kia ta cũng sẽ giúp các ngươi đuổi đi”. Ánh mắt Hàn Lập sau khi đảo qua trên người mấy người nọ thì lại khẽ cười môt tiếng nói.
Nghe Hàn Lập nói vậy, đám người phụ nhân tự nhiên là quá đõi vui mừng, trong miệng liên thanh cảm ơn.