Cô ngây người ta một lát rồi mới bị Úy Như làm cho hoàn hồn lại.
“Trúc Linh, con có hài lòng với những lời đó của Thành Trung không?”
“Dạ con hài lòng ạ.”
Co mỉm cười nhưng trong lòng thâm nói.
“Thần Phật trên trời chứng giám, xin các ngài đừng coi những lời anh ấy nói là thật. Về sau nếu chúng con không đi được với nhau nữa thì con cũng tin rằng trái tim của chúng con chưa từng thay đổi. Cho dù không ở bên nhau, cầu xin các ngài che chở cho anh ấy được sống tốt.”
Ông Cố nghe xong câu này cũng cảm thấy hài lòng. Cuối cùng ông cũng thở phào nhẹ nhõm và để cho Cố Thành Trung đứng dậy.
Anh quỳ nửa tiếng đồng hồ, đầu gối tê dại. Lúc đứng lên cơ thể còn hơi chao đảo một chút.
Hứa Trúc Linh vội vàng chạy qua đỡ anh đứng vững, giống như một cây gậy giúp anh không ngã.
“Anh vẫn ổn chứ?”
“Anh không sao, ngồi một chút là ổn thôi.”
Anh mỉm cười ý bảo mình không Sao.
“Đúng rồi, con về đây vẫn còn một chuyện nữa.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Có phải con vẫn còn một anh em sinh đôi không?”
Cố Thành Trung hỏi thẳng.
Anh vừa nói xong câu đó, căn phòng rơi vào yên tĩnh.
Vợ chồng hai người nhìn nhau và cùng nhìn thấy nỗi bi thương trong lòng đối phương.
Úy Như cúi đầu, bà chọn cách im lặng còn ông Gố lại thở dài rồi từ từ nói: “Đúng là con còn có một người em trai nhưng đó là một cái thai chết, vừa ra đời đã không còn hơi thở nữa. Lúc đó hơi thở của con cũng rất yếu, vừa ra ngoài đã được đưa vào lồng dưỡng nhi.
Bố nghĩ tới mẹ con, sợ bà ấy biết được sẽ đau lòng nên bảo bác sĩ nhanh chöng xử lý đứa bé kia đi.”