“Con… sao con lại được đối xử khác? Khác biệt giữa hai bọn con sao lại lớn vậy?”
Cô nói nhỏ líu ríu.
Hứa Trúc Linh nhìn Cố Thành Trung, trong lòng cũng cảm thấy thương xót cho anh.
Cô được sắp xếp ngôi ở vị trí cạnh vị trí của bà chủ. Ông cụ đi về phía Cố Thành Trung, tức giận trách móc anh.
“Cố Thành Trung, gan của mày cũng lớn lắm, mày dám bỏ mặc không quan tâm tới bố mẹ cháu. Mày có biết mẹ mày và †ao tự trách mình như thế nào không?”
._ “Nếu tao không dạy dỗ lại mày đàng hoàng thì e rằng mày lên trời và không xuống được nữa.”
“Cũng may tao không bị cao huyết áp hay bệnh tim, nếu không sớm muộn gì cũng bị thăng con bất hiếu như mày làm cho tức chết. Tao tức chết không có việc gì nhưng mày có biết mẹ mày buồn lòng như thế nào không? Giả vờ ly hôn à! Không cần nghĩ cũng biết đây là ý tưởng của mày đúng không?”
“Chuyện này… bố, chuyện này không thể trách anh ấy được. Con muốn ly hôn thật nhưng anh ấy lại cứ muốn làm giả.
Hứa Trúc Linh nói sự thật.
-Ông Cố nghe vậy, cảm thấy không còn chút mặt mũi nào nữa.
Hứa Trúc Linh hoàn toàn không để cho ông cơ hội xuống nước.
Ông Cố xấu hổ một lát rồi nói: “Vậy thì đó cũng là lỗi của Cố Thành Trung, không thông báo cho người lớn biết chuyện ly hôn đó là giả.”
“Cố Thành Trung, mày cứ quỳ ở đây đi. Không được động đậy lung tung, để tao đỡ tức đã.”
.. Hứa Trúc Linh nhìn Cố Thành Trung đang quỳ trên đất, sống lưng anh thẳng tấp, giống như một vị tướng quân kiên cường vậy.
Cô đột nhiên nhớ lại chuyện kiếp này kiếp trước của Dương Nguyệt.
Kiếp trước, Cố Thành Trung nhất định là một tướng quân.
Một luồng ánh sáng chợt lóe lên trong đầu cô. Không hiểu vì sao trong lòng cô cảm thấy hơi đúng.