Tuy rằng phần lớn mọi người đã sớm nghe nói Dương Khai thực lực siêu quần, không tầm thường, nhưng dù sao chỉ là nghe đồn, chờ đến lúc chính mắt nhìn thấy mới hiểu lời đồn không giả. Hơn nữa thực lực của hắn còn kinh khủng hơn một chút so với lời đồn.
Thiện Anh đã sững sờ, mềm nhũn té xuống đất, ánh mắt mất thần.
Hắn đã ký thác tất cả hy vọng vào Lương Vĩnh, nghĩ rằng Lương thành chủ có thể ra mặt thay mình dạy cho Dương Khai một bài học.
Thế nhưng thế cục phát triển lại làm cho hắn kinh hồn táng đởm.
Đầu tiên Lương Vĩnh xưng hô thanh niên này là tông chủ, Thiện Anh đã mơ hồ đoán được thân phận thật của thanh niên kia, sau đó Lương Vĩnh chỗ dựa của hắn không ngờ bị bóp chết.
Hắn luôn xem Lăng Tiêu Tông trở thành chỗ dựa của mình, cáo mượn oai hùm, đâu biết rằng trong lúc vô tình mình lại đắc tội với cả người chưởng quản chỗ dựa vững chắc sau lưng này!
Vậy sao còn có đường sống?
Hắn thấy ánh mắt của Dương Khai quét qua trên người mình, ánh mắt kia lại rất thờ ơ, làm như hoàn toàn không thấy mình tồn tại, dường như mình đối với hắn căn bản không có nửa điểm uy hiếp.
– Hừ! Ta không biết đám người các ngươi có bao nhiêu quan hệ với chuyện này, nhưng cũng đừng quá khẩn trương, Lương Vĩnh chết, bổn tông chủ cũng không muốn khai sát giới nữa, chuyện này liền dừng ở đây. Các ngươi nếu còn muốn sống, hẳn phải biết nên làm gì chứ? Dương Khai nhìn các võ giả đi theo Lương Vĩnh kia tới đây, nói.
Những này người đa số đều là võ giả Chiến Thiên Minh trước kia, cũng có một số là sau này được Lương Vĩnh chiêu mộ, mỗi người đều là Phản Hư Cảnh.
– Thuộc hạ cảm tạ tông chủ khai ân không giết! Mọi người cùng kêu lên đồng ý, ngay sau đó quay người lại, nhìn chằm chằm về phía Thiện Anh.
– Không cần! Thiện Anh hoảng sợ hét to.
Nhưng đã muộn, đám người kia vừa ào tới liền che mất Thiện Anh, đủ các loại bí thuật bí bảo đánh trên người hắn, đánh đến hắn chết thảm tại chỗ, hài cốt không còn.
– Tiểu Thất! Chuyện bên này ngươi hãy xử lý một chút, dùng tốc độ nhanh nhất nói cho ta biết kết quả! Dương Khai nhìn Cát Thất ra lệnh.
– Dạ!
– Phó thành chủ Bích Ba Thành ở đâu? Dương Khai lại nhìn về phía trước hỏi.
– Có thuộc hạ! Một lão già tướng mạo xấu xí vội vàng đi ra, bắp chân vẫn còn đang run lẩy bẩy, cúi đầu khom lưng nói với Dương Khai.
– Ừm! Dẫn ta đi nhìn xem nhà kho của Bích Ba Thành!
– Tông chủ mời đi bên này! Lão già kia nào dám sơ suất, vội vàng đi trước dẫn đường.
Một lát sau, Dương Khai đứng trong nhà kho Bích Ba Thành, nhìn vật tư cùng vô số thánh tinh rực rỡ muôn màu kia, tiếng chậc chậc lưỡi không ngừng.
Cái gọi là mồ hôi nước mắt của nhân dân, đại khái chính là chỉ những thứ này đây! . Xin hãy đọc truyện tại || TRÙMTRUYỆ N. C O M ||
– Sai người dọn sạch nhà kho, tất cả mọi thứ giao cho Cát Thất, hắn hẳn biết xử lý như thế nào! Dương Khai ra lệnh một câu, rồi xoay người rời đi.
Lão già ở sau lưng cung kính vâng dạ.
Ba ngày sau, trong phủ thành chủ, Dương Khai ngồi trên ghế lắng nghe Cát Thất báo cáo.
– Tông chủ, nhẫn không gian của Lương Vĩnh, Thiện Anh và các thứ trong kho Bích Ba Thành đều đã phân phát xong. Thuộc hạ cho các võ giả Bích Ba Thành báo cáo số thánh tinh đã từng nộp, sau khi kiểm chứng xác minh đều trả trở về. Đồng thời báo cho bọn họ biết chuyện xảy ra ở đây đều không phải là từ chỉ thị của Lăng Tiêu Tông ta, mà do Thiện Anh tự tiện chủ trương… nghe được tin tức này không người nào không vỗ tay tỏ ý vui mừng, ca tụng đại ân đại đức của tông chủ!
– Ít nịnh bợ đi! Dương Khai liếc nhìn hắn một cái, không biết tại sao, càng nhìn tên Cát Thất này thì càng cảm giác hắn bỉ ổi, cũng không biết năm đó Diệp Tích Quân vì sao lại thu nuôi người này.
Cát Thất cười ngượng ngùng.
– Lương Vĩnh chết, giờ này Chiến Thiên Thành như rắn mất đầu, ngươi phải cực khổ thêm một thời gian ở lại trấn giữ nơi đây. Nếu bồi dưỡng được người đắc lực có thể tin tưởng, cho hắn tiếp nhận chức thành chủ cũng được. Đến lúc đó ngươi có thể quay về tông môn, không cần để ý tới những việc vặt này!
– Dạ, ta cũng có ý như vậy! Cát Thất gật đầu.
– Còn các thành trì khác thuộc về Chiến Thiên Thành quản hạt thì sao? Tình huống có phải giống như nơi này hay không? Dương Khai lại hỏi.
– Cũng không giống, tình huống nhẹ nặng mỗi nơi khác nhau, có nghiêm trọng chút ít, có không việc gì, nghiêm trọng nhất chỉ là Bích Ba Thành!
– Ừm! Vậy cũng tốt! Dù sao nên xử lý như thế nào, chính ngươi nhìn mà làm!
– Tông chủ yên tâm! Tiểu Thất sẽ không làm những chuyện thương thiên hại lý kia. Đúng rồi tông chủ, ta đã truyền về tông môn tin tức ngài trở về, đại trưởng lão lão nhân gia rất muốn biết tình huống của ngài bây giờ như thế nào!
– Ta ư? Ta rất tốt! Nói cho đại trưởng lão biết ít ngày nữa ta sẽ trở về, nói đại trưởng lão không cần lo lắng!
– Dạ! Cát Thất gật gật đầu: – Còn có một chuyện muốn nói cho tông chủ biết!
– Nói đi!
– Bên ngoài Phủ thành chủ, có mấy người vẫn đang chờ cầu kiến ngài, nói là quen biết ngài! Cát Thất nhìn Dương Khai nói, vẻ mặt là lạ.
Dương Khai hơi trầm tư một chút, lập tức liền biết rốt cuộc là ai muốn gặp mình, gật gật đầu nói: – Cho họ vào đi!
Cát Thất lĩnh mệnh rời đi, chốc lát, có một lão già dẫn mấy người tuổi trẻ sợ bóng sợ gió đi vào.
Dương Khai đứng dậy nghênh đón, mặt tươi cười.
– Lão hủ ra mắt Dương tông chủ! Lão già kia vội vàng thi lễ.
– Lão trượng không cần đa lễ! Dương Khai cười ha hả, ánh mắt nhìn lướt qua người phía sau lão, khi nhìn thiếu nữ áo xanh, cô ta mở lớn đôi mắt to nhìn hắn không nháy mắt, vẻ mặt rất là tò mò.
– Còn thất thần làm gì, còn không mau thi lễ, thật không biết lớn nhỏ! Lão già khẽ quát một tiếng.
Dương Khai phất tay nói: – Không cần không cần, như vậy tốt rồi!
Lão già cười khổ nói: – Dương tông chủ đừng lấy làm lạ, mấy người tuổi trẻ thấy quen mặt là coi thường lễ giáo, nếu có chỗ đắc tội xin thứ lỗi! À… lão hủ tới đây là muốn cám ơn Dương tông chủ, đã đem công đạo lại cho tất cả dân chúng Bích Ba Thành ta, thay gia tộc ta báo thù rửa hận cho lão tứ chết đi, xin Dương tông chủ để lão hủ cúi đầu cảm tạ!
– Lão trượng chớ khách sáo! Chuyện nơi đây nếu nói đúng ra, Lăng Tiêu Tông ta cũng có một phần trách nhiệm. Nếu không phải Lăng Tiêu Tông xem xét không chu đáo, các vị sẽ không trở thành như vậy, chuyện này chỉ trách ta. Bất quá cũng may mà phát hiện không muộn lắm, hy vọng ngày sau có thể có đền bù thỏa đáng!
– Chúng ta có thể ở lại Bích Ba Thành do Lăng Tiêu Tông cai quản, là vinh hạnh của chúng ta! Lão già nghiêm nghị nói.
Dương Khai khẽ gật gật đầu, nhìn về phía thiếu nữ áo xanh kia cười nói: – Cô nương luôn nhìn ta làm gì, không nhận ra sao?
Thiếu nữ áo xanh mặt đỏ lên, ngập ngừng nói: – Ngài đúng thật là tông chủ Lăng Tiêu Tông? Ngài không gạt người chứ?