Kỷ Nhiên cũng bỏ được. Minh ngồi đối diện hai người, chọn cách bàng quan với tất cả, nhưng lúc này cũng hơi nhướn mày.
Kỷ Nhiên đáp gọn.
“Làm đi.” Rồi dập máy.
“Nếu thằng Trung đã ra điều kiện như vậy, tôi sẽ không vi phạm điều ước để nó có cơ hội làm hại cô ấy”.
Có đôi khi Kỷ Nhiên rõ ràng đến lý trí, vậy mà quyết định của anh lúc này con mẹ nó toàn theo cảm tính nhất thời. Hải Đăng chửi muốn á khẩu, đấm mạnh lên vai anh nhưng anh đã đưa tay đỡ nắm đấm của Hải Đăng.
“Nhiên, tôi hy vọng cậu không hối hận chuyện hôm nay”.
“Trước giờ tôi chưa bao giờ hối hận về bất cứ chuyện gì?”
Hải Đăng không dài dòng, giật mạnh tay về, đốt tiếp một bao thuốc nữa. Minh nhìn sang anh, thái độ anh khá kiên quyết, làm việc cũng không chần chờ dứt khoát, vốn là người sinh ra đã ở vị trí trung tâm. Đó là lý do vì sao, cho dù kinh doanh hay giang hồ, Kỷ Nhiên cũng bò lên vị trí cao như thế.
Anh tán dương ngầm, cho dù bản thân anh nếu đặt vào vị trí của Kỷ Nhiên, anh vẫn sẽ chọn cách cứu người mình yêu bằng mọi giá.
“Cậu Nhiên, có tin tức rồi”.
Kỷ Nhiên nhìn về phía Minh, Minh nói ra địa chỉ. Sau đó mới lấy bản đồ khoanh tròn một nhà kho cũ.
“Tôi sẽ đưa người đến yểm trợ cậu. Cậu rút người khỏi đây hết đi, tầm bảy giờ hãy đến kho hàng này.”
“Được.” Kỷ Nhiên đáp gọn, bàn tay siết chặt muốn đứng phắt dậy, nhìn sang Hải Đăng.
“Anh đừng đi cùng”.
Hải Đăng nào chịu.
“Định đi chết à? Còn ông cậu thì sao?”
Kỷ Nhiên nhìn Hải Đăng.
“Nếu tôi có mệnh hệ nào…”
Hải Đăng ngắt lời anh, “Tôi đi cùng cậu, gia đình mình thì tự đi mà chăm sóc, tôi không rảnh”.
Hải Đăng bực dọc dập thuốc ra ngoài, Kỷ Nhiên nhìn theo bóng lưng anh, khóe môi hơi cong nhẹ rồi cũng ra theo.
***
Chưa đầy một giờ chuyện Kỷ Nhiên rút người đã đến được tai Trung. Trung đặt điện thoại trên bàn cạnh giường, quay người ôm cô gái lõa lồ bên cạnh. Cô gái đang thiu thiu ngủ, từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đầy dấu đỏ xanh chằng chịt, nhìn là biết vừa làm gì xong. Trung nhìn Trúc nằm bên cạnh, ban đầu còn nghi ngờ mục đích của cô, thậm chí còn ngờ đâu cô ta mượn tay mình trừ khử cô gái bên ngoài kia, chẳng ngờ cô ta mang đến cho mình niềm vui bất ngờ như thế.
Trung hôn lên môi cô, Trúc ưm một tiếng mới thoáng mở mắt, khi nhìn thấy gã hơi chán ghét nhưng vẫn đáp lại nụ hôn nọ. Trung hôn đủ mới nói.
“Thằng đó đồng ý rồi”.
Mất một lúc sau, Trúc mới biết đây là ý gì. Trúc thoáng nổi giận, trong mắt là ý ghét bỏ không thể ngăn nổi. Trung không để ý thấy cảm xúc của Trúc, tiếp tục mơn trớn trên da ả, định kéo cô thêm một vòng mới. Trúc cố gắng không giãy ra, cuối cùng mặc kệ gã hôn mình, kéo cô vào mưa sa bão táp. Xong việc Trung hút thuốc ngay trong phòng, Trúc hơi chần chờ rồi tựa sát vào lồng ngực hắn.
“Anh, còn con Trì Tuyết anh tính sao?”
Trung nhướn mày, “Kệ con đó chứ sao.”
Trung dù ghét anh, nhưng không ra tay với phụ nữ. Hiển nhiên, việc này Trúc không đồng ý chút nào. Cô ta dành hơn mấy tháng mới móc nối được với Trung, dâng cho gã cả đời con gái của mình, tất cả những chuyện này, đều là do Trì Tuyết ban tặng. Cho dù có ngủ với một gã bụng phệ xấu xí, Trúc cũng phải làm cho Trì Tuyết không phút nào yên.
Trúc sờ ngực Trung, âu yếm bảo.
“Con đó cũng xinh xắn ưa nhìn, để đó thì tiếc quá. Hay anh thưởng cho bọn đàn em, xem như là an ủi. Miễn nó còn sống là được rồi”.
Trung tuy là giang hồ thật, nhưng khi bắt Trì Tuyết về, gã cũng chạy đến xem sao. Trung khá bất ngờ khi thấy Trì Tuyết là một người ngây thơ trong sáng, chẳng giống vợ của một đại ca khét tiếng như anh, lúc mang về còn đưa tay bảo vệ bụng, nghe đâu còn mang thai.
Phụ nữ nhà lành, đây đúng là mĩ từ khiến người đàn ông nào trong giới cũng muốn nhúng đen. Nhưng Trung biết cô có thai, cho dù hận thù Kỷ Nhiên bao nhiêu, anh thà hại Trì Tuyết ngay trước mặt để khiến Kỷ Nhiên day dứt không yên, chứ không muốn đày đọa sau lưng, kẻ bẩn thỉu mới làm chuyện thấp hèn
như thế.
“Mặc kệ con đàn bà đó đi, đợi thằng Nhiên đến đây, anh đây sẽ cho hai đứa chết cùng lúc, xem như là báo đáp nó.”
Trúc nghe vậy thoáng dại đi, nhưng cảm xúc bùng nổ khiến cô không cam lòng. Đã đi đến bước đường hôm nay, biết là mình không còn đường quay lại nữa, nếu cô không bám chặt Trung, ra khỏi đây Kỷ Nhiên cũng sẽ không tha cho cô. Đi đến đây rồi, cô còn sợ gì nữa.
“Anh, chiều em đi mà, giao nó cho em đi”.
Trung thoáng nhìn Trúc, với gã một người phụ nữ lên giường chẳng là gì, Trúc không phải người đầu tiên, dĩ nhiên sẽ không phải người cuối cùng. Trúc thấy Trung nhìn mình, trong lòng hơi run, nhưng vẫn mỉm cười.
“Ghét, nhìn người ta vậy làm gì?”
Trung thoáng nhìn mấy dấu hôn ngân, thái độ hơi hòa hoãn lại. Đàn ông trên giường, chuyện gì cũng dễ nói.
“Em đừng lo chuyện của con đó nữa, cái chính bây giờ là…”
Trúc nhìn gương mặt khả ố của Trung, thoáng đỏ mặt, trong lòng buồn nôn mà không dám nói ra. Đưa đẩy một hồi lại bắt đầu ngã lưng lăn giường…