Hiện tại bàn tay hắn vuốt ve lấy thân thể mềm mại của Tịch Vãn thì cảm nhận được cơ thể ấm nóng kia làm cho Lạc Vũ thở gấp.
Phải nói trước giờ Lạc Vũ không có sức miễn dịch với Tịch Vãn nên chỉ một chút hành động nhỏ ấy làm cho hắn tâm loạn như ma .
” Hít..Hít…”
Lạc Vũ hít sâu một hơi cố kiềm lại cảm xúc như muốn đè Tịch Vãn dưới thân mà ăn tươi nuốt sống này vào trong đáy lòng mình. Tịch Vãn cảm nhận được cái vật ấm nóng kia cảm vào vùng bụng của mình làm cho sắc mặt cô tái nhợt có chút hoang mang.
Tịch Vãn gấp gáp nhìn khuôn mặt của Lạc Vũ nói.
” Tôi biết anh nhìn lâu nay rất khổ cực, nhưng hiện tại làm những chuyện này rất có hại có đứa bé.”
Đương nhiên Tịch Vãn biết nhu cầu về phương diện đó của Lạc Vũ rất cao thông thường cô đã đáp ứng không nổi rồi mà những ngày này còn cấm túc hắn nữa không điên mới lạ đấy.
Lạc Vũ sau khi đã nhịn xuống cơn dục hỏa trong người chẳng biết là từ đâu lấy đến trong người hắn móc ra một chiếc hộp màu đỏ khá nhỏ đưa về phía Tịch Vãn nói.
” Chiếc nhẫn cưới lúc trước em làm mất anh đã đặt lại một đôi rồi, em đưa bàn tay ra anh đeo xem thử vừa không ?”
Thân thể Tịch Vãn bất giác khự lại một cái bởi vì chiếc nhẫn lúc trước chẳng phải mất mà do cô không muốn đeo mà thôi, cô nào biết cái tên này lại để ý việc nhỏ như thế chứ.
Nếu như những lời này nói ra chắc chắn người đàn ông nào cũng tức giận chết đi sống lại ấy chứ. Mất chiếc nhẫn kết hôn mà vợ mình còn cho là việc nhỏ thì cái chuyện gì mới lớn cơ chứ.
Tịch Vãn nghe Lạc Vũ nói như thế liền chậm rãi đưa bàn tay trái ra trước mặt hắn, Lạc Vũ nhẹ nhàng cầm lấy tay cô nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út của Tịch Vãn.