“Các chủ quá lời rồi”. Đế Nguyên Quân lắc đầu thở ra một hơi đáp. “Ta cũng chỉ là một người tu luyện bình thường mà thôi”.
Các chủ nghe thấy thế thì phá lên cười lớn một tiếng, nói. “Công tử khiêm tốn quá rồi”.
“Một người trẻ tuổi như ngươi mà đã có thực lực được như thế này rồi, nếu mà so thì lúc đó lão hủ còn đang là đệ tử ký danh của một tiểu môn phái”.
“Cần gì phải hạ thấp bản thân mình như thế”. Đế Nguyên Quân nhếch mép đáp. “Ai cũng có con đường tu luyện riêng biệt nên chuyện này không đáng để so sánh”.
“Hahaha… Công tử đúng là tuổi trẻ tài cao, thật đáng ngưỡng một”. Các chủ nở một nụ cười vui vẻ rồi uống vào một ngụm lớn linh trà, sau đó liếc mắt nhìn Đế Nguyên Quân nói. “Công tử thấy nơi này của ta như thế nào?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn qua đáp. “Nơi này đúng là không tệ, cả căn phòng được một tòa trận pháp tụ linh gia trì nên linh khí ở trong này nhiều hơn bên ngoài không chỉ ba bốn lần”.
“Thêm cả những thứ được bày trí khác thì chắc hẳn các chủ tốn không ít linh thạch”.
“Thêm nữa, các chủ dùng Sinh Mệnh Mộc chế tác làm chỗ bế quan, mượn bình phong ngộ ra chân ý. Các chủ đây là muốn gia tăng cảnh giới và đồng thời muốn kéo dài tuổi thọ sao?”.
“…”. Bị ánh mắt và giọng nói trầm ấm tràn đầy sự tự tin vang vọng khiến vẻ mặt lão đột nhiên ngưng trệ, ánh mắt nhìn chằm chằm Đế Nguyên Quân mà không giấu được sự rung động ở trong lòng. Ẩn sâu trong ánh mắt lão hiện lên một sự cố kỵ và một tia sát ý rất nhỏ. Lão thẫn người ra một lúc lâu rồi mới lên tiếng đáp lại. “Đúng là không qua mắt công tử được”.
“Càng ở gần công tử thì ta càng cảm nhận được sự lợi hại của công tử”.
“Tạm thời dừng những lời có cánh tại đây thôi”. Đế Nguyên Quân lắc đầu lên tiếng. “Các chủ mời ta đến đây chắc là không phải để nói những lời này?”.
“Ta từ trước đến giờ không thích vòng vo, các chủ không ngại cứ nói thẳng”.
“Thôi được”. Các chủ vẻ mặt nặng nề thở dài ra một hơi, nói. “Cũng không có chuyện gì to tát”.
“Chỉ là thọ nguyên của ta sắp cạn nhưng cảnh giới vẫn giậm chân tại chỗ nên muốn công tử giúp ta một việc”.
“Ta nói ra điều này mong công tử đừng để bụng?”.
Đế Nguyên Quân gật đầu. “Các chủ cứ nói”.
“Ban đầu, giữa ngươi và Ngọc đường chủ đã có giao hẹn là sau khi thành công thì ngươi sẽ nắm giữ bảo khố của Ám Sát Hội. Ta thì không ham hố gì đến bảo khố, nhưng ở trong đó có một thứ mà lão hủ cần”.
“Đó là một cái trận bàn tên là Phồn Linh Trận Bàn, đó là thứ mà ta rất cần để đột phá nên mong công tử có thể thanh toàn cho ta?”.
Phồn Linh Trận Bàn?.
Đây chẳng phải là thứ mà Ảnh Sát nhờ ta lấy sao?
Đế Nguyên Quân vẻ mặt suy tính một lúc rồi lên tiếng đáp lời. “Các chủ, cái trận bàn này ta không thể giao cho ngươi được? Vì đó là thứ mà một vị bằng hữu nhờ ta lấy giúp và ta đã chấp thuận nên ta phải mang nó đi”.
“…”. Nghe thấy Đế Nguyên Quân nói vậy thì sắc mặt các chủ đột nhiên trầm xuống, mặc dù trên gương mặt không có chút biểu cảm nào nhưng ẩn sâu trong ánh mắt lão có chút gì đó không đúng. “Vậy sao?”.
Thấy các chủ thở dài ra một hơi thì lên tiếng hỏi. “Không biết các chủ còn chuyện gì muốn nói với ta nữa không?”.
“Làm phiền công tử đã đến đây rồi”. Các chủ lắc đầu đáp.
“Nếu như không có chuyện gì nữa thì ta rời đi trước”. Đế Nguyên Quân gật đầu.
Bất chợt, các chủ giật mình như vừa nhớ ra chuyện gì đó nên bật đứng dậy, lão đưa tay chỉ về phía Đế Nguyên Quân nói. “Không biết công tử lúc nào rời khỏi Ngư Hoa thành?”.
“Ta đang chuẩn bị một món quà lớn cho công tử nhưng phải tốn thêm một hai ngày nữa mới chuẩn bị xong. Nên ta muốn hỏi ý công tử trước”.
Đế Nguyên Quân quay người, hắn nhìn vẻ mặt nở một nụ cười nhẹ trên gương mặt lão, đáp. “Chắc cũng tầm đó”.
“Thời gian cũng không còn sớm nữa, ta vừa xuất quan nên trong người có chút không được thoải mái nên muốn ra ngoài đi dạo một lúc”.
“Không làm phiền các chủ nữa, cáo từ”.
Đợi bóng lưng Đế Nguyên Quân rời đi. Bất chợt, một làn gió nhẹ thổi sợt qua khiến mái tóc dài bạc trắng lão khẽ đung đưa. Ánh mắt lão nhanh chóng nhìn lướt qua đạo thân ảnh toàn thân khoác một bộ đô đen từ trên xuống dưới nói. “Ngươi đi theo dõi tiểu tử đó, mọi nhất cử nhất động của hắn đều phải báo lại cho ta”.
Đáp lại, hắc y nhân đứng đó một lúc rồi lên tiếng đáp. “Các chủ, ta thấy tên này vừa có thực lực, vừa có nhãn quan, vừa có trí óc. Một người trẻ tuổi như hắn đã có chừng đó thực lực thì chắc sau lưng sẽ có một đại thế lực lớn nào đó chống đỡ”.
“Ta nghĩ người như hắn thì nên kết giao còn hơn, nếu mọi chuyện đi quá xa thì có thêm kẻ thù như hắn là không nên”.
Oanh!
Bất chợt, sắc mặt các chủ đột nhiên tối sầm. Khí tức trên người lão đột nhiên bùng phát ra một cỗ lực lượng đè nén lên người tên áo đen khiến hai chân hắn khụy xuống mà lớn tiếng quát. “Ngươi đang chất vấn ta sao?”.
“Không dám”. Hắc y nhân sắc mặt trắng bệch đáp.
“Hừ”. Các chủ hừ lạnh một tiếng, nói. “Chuyện này ta tự có tính toán, còn ngươi cứ làm theo lời của ta”.
“Đi đi”.
Quay trở về tửu điếm, Đế Nguyên Quân đẩy cửa đi vào thì thấy cả năm người đã ngồi đợi hắn.
Khi nhìn thấy Đế Nguyên Quân quay trở về, Lâm Tuyết Nhi gương mặt xinh đẹp nở một nụ cười nhẹ nói. “Ngươi gặp các chủ sao rồi?”.
“Trông sắc mặt ngươi không được tốt, có chuyện gì sao?”.
Đế Nguyên Quân từng bước tiến lại gần năm người rồi lên tiếng. “Cũng không có chuyện gì”.
“Chỉ là ta vừa gặp một con cáo già mà thôi”.
“Thời gian bây giờ không còn sớm nữa, tranh thủ nghỉ ngơi một chút rồi tối nay chia ra hành động. Nếu nhanh thì trong tối nay ta sẽ rời khỏi đây”.
“Sao gấp gáp như vậy?”. Lạc Tuyết Dung nhíu mày, vẻ mặt đầy sự nghi hoặc hỏi hắn.
“Cứ nghe theo lời ta là được?”. Đế Nguyên Quân lắc đầu. “Ta tự có tính toán, nhưng các ngươi cũng nên cẩn trọng một chút”.
“Ta thấy tên các chủ này không phải người đáng tin”.
– —