Cô sợ đến mức ôm lấy chiếc gối ôm vào ngực rồi vung con dao gọt trái cây trên bàn cà phê, nhìn bóng người đó đi từ bóng tối ra ánh sáng, cho đến khi nhìn rõ đối phương, cô mới thở ra một hơi. “Sao anh lại từ trên lầu đi xuống? Dọa chết người ta rồi”
Người đàn ông đẹp như tranh vẽ, hai tay đút vào trong túi quần, mặt mày anh tuấn, môi mỏng mím chặt, chậm rãi đứng lại trước mặt cô:”Dám nhốt anh ngoài cửa, tính tình phát triển rồi?”
Ngôn Lạc Hi đặt con dao gọt trái cây vào trong đĩa, vùi đầu vào sô pha, căm giận nói: “Ai bảo anh bắt nạt em? Rõ ràng em có cầu xin tha thứ, anh mắt điếc tai ngơ”
Nhìn cô bĩu môi tức giận, vừa rồi còn muốn bóp nát tim cô, bây giờ lập tức dịu lại:
”Không phải em tự viết và cầu xin xé nó ra sao?”.
Giọng nói anh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ngôn Lạc Hi hận không thể một cước đá chết đàn ông đáng ghét này, ở trên giường như một tên lưu manh không hiểu cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc, giống như vừa lắp động cơ nhỏ, không biết ngừng nghỉ.
Khó trách lần đầu bị anh cường đến người đầy dấu vết, tựa như bị đủ loại ngược đãi.
Ngôn Lạc Hi nghiến răng, quyết định đổi đề tài:”Sao anh vào được?”
“Hai tầng lầu còn không làm khó được tôi”
Lệ Dạ Kỳ ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt dừng lại trên TV đang phát chương trình, hình ảnh Phó Luân cầm eo cô, nâng lên đủ
dây tơ đỏ buộc vào trên cây.
Hình ảnh này quá chói mắt!!
Ngôn Lạc Hi hừ lạnh một tiếng:”Leo tường thì leo tường, nói lợi hại như vậy, sau này nếu Lệ thị phá sản, anh có thể trở thành người leo tường chuyên nghiệp”
“Sao em không kì vọng anh tốt hơn?”Trong lòng Lệ Dạ Kỳ tích tụ.
“Em không phải không muốn anh tốt hơn, chỉ thay anh suy nghĩ chu đáo, xem em đối xử với anh tốt thế nào”
“……”
Lệ Dạ Kỳ cầm lấy điều khiển tắt TV, trong lòng đột nhiên cảm thấy hối hận vì đã mặc kệ cô đi con đường diễn xuất, thậm chí anh còn hỗ trợ hết mình lựa chọn không ít mỹ nam làm bạn diễn cùng cô.
Ngẫm lại tương lai cô sẽ cùng những tên đó đối diễn, trong lòng một trận buồn bực.
“Không muốn đi quay phim nữa?”
Ngôn Lạc Hi hai mắt sáng ngời, vội vàng gật đầu như giã tỏi, “Muốn a, anh quyết định sẽ đầu tư vào《 Thanh phi truyện 》?”
Nhìn gương mặt phấn khích của cô, tích tụ trong lòng chậm rãi tản đi, nhắc đến quay phim mặt mày cô cong cong đáng yêu như vậy đừng nói để cô đi diễn, cô muốn cả mặt trăng trên trời, anh cũng sẽ chế tạo ra phi thuyền lên đó hái xuống cho cô.
“Ừ”
Ngôn Lạc Hi hưng phấn hét to một tiếng, cô bỗng nhiên đứng dậy nhào về phía anh, ôm mặt anh hôn bẹp một cái:”Lệ đại thần, sao anh lại tốt như vậy, em yêu anh chết đi được”
Lệ Dạ Kỳ sửng sốt, nhìn dáng vẻ mặt hớn hở của cô, sau đó mới biết cô vừa nói gì.
“Đem câu nói cuối cùng vừa rồi của em lặp lại một lần nữa”
“Cái gì?”. Ngôn Lạc Hi không hiểu ra sao nhìn anh:”Sao anh lại tốt như vậy?”
“Không phải câu này, câu sau.”
Lệ Dạ Kỳ bình tĩnh nhìn cô, nhìn cô ngẩn ngơ rồi giật mình, sau đó lại chột dạ, anh nói:”Nếu quên, vậy chờ em nhớ ra rồi mới khởi động máy”
Ngôn Lạc Hi nhào tới, trực tiếp ngồi sau lưng anh, đấm ngực anh:”Anh đang uy hiếp em? Không nói, sẽ không nói”
Lệ Dạ Kỳ bị cô xoay đến cả người đầy lửa, ánh mắt anh cực nóng nhìn chằm chằm cô, rõ ràng chiều hôm qua mới thu thập xong, lúc này lại kìm lòng không đậu, bàn tay to của anh nâng mông cô, ôm cô đứng lên.
“Không nói được vậy làm đi”
“…..”