Đỗ Hiệu úy nói: “Tin chính xác ạ, chắc chắn Sầm Tuyết Minh và Thẩm Lan đã cùng giao kèo để lại bằng chứng, bằng chứng quan trọng nhất ắt nằm ở bức Tứ cảnh đồ bị trộm. Giờ Hầu gia sốt ruột lắm, xin tướng quân lập tức nghĩ cách đối phó.”
Phong Nguyên hỏi: “Có chắc chắn Tứ cảnh đồ bị người của Tiểu Chiêu vương trộm không?”
“Ngoài Tiểu Chiêu vương ra, còn ai thần thông quảng đại như vậy nữa.” Đỗ Hiệu úy nói, “Tuy Huyền Ưng Ti không có động thái, nhưng… không rõ tướng quân đã biết chưa, năm ngoái Tiểu Chiêu vương vừa cưới một phu nhân, người này dùng tên giả Thôi thị, thực chất mang họ Ôn, chính là con gái của kiến trúc sư Ôn Thiên, Nhạc tiểu tướng quân lừng lẫy một thời là sư phụ của cô ta. Cô ta có bản lĩnh cao cường, năm ngoái chỉ một mình dẫn mười mấy tử sĩ đã có thể cướp ngục thành Nam, phía tư dinh Trung Châu nói có lẽ kẻ lấy trộm Tứ cảnh đồ chính là nữ Ôn thị. Vả lại… hình như lúc trước Tả Kiêu vệ cũng phát hiện ra tung tích của nữ Ôn thị tại Lăng Xuyên, nhưng sau đó không hiểu sao lại không điều tra nữa, chắc là đã được Tiểu Chiêu vương bảo vệ.”
Đỗ Hiệu úy lo lắng: “Giờ phải làm gì đây tướng quân? Nếu bức Tứ cảnh đồ thực sự đang ở trong tay Tiểu Chiêu vương, Huyền Ưng Ti tìm được tội chứng của Sầm Tuyết Minh trước chúng ta một bước, hậu quả sẽ rất khó lường.”
Phong Nguyên nhíu mày suy nghĩ, trầm giọng nói: “Vẫn chưa chắc chắn, đừng có cuống. Hơn nữa Tiểu Chiêu vương chỉ là người ngoài, ai biết hắn có thể nhìn ra được gì từ Tứ cảnh đồ, hơn nữa chưa chắc manh mối hắn đang có nhiều hơn chúng ta, có lẽ chúng ta có thể tìm ra Sầm Tuyết Minh trước.” Hắn dừng lại, “Thế này đi, phía ta vẫn làm theo kế hoạch, cùng vị thiếu gia họ Chương này điều tra Sầm Tuyết Minh và Thẩm Lan, còn ngươi đi tìm Ngũ công tử, để cậu ta thăm dò tin tức chỗ Tiểu Chiêu vương.”
“Ngũ công tử?” Đỗ Hiệu úy ngẩn người, “Ý tướng quân là Khúc Ngũ gia?”
Hắn lập tức nói, “Không được, Ngũ gia là công tử bột, không giúp được gì đâu. Cậu ta vẫn chưa biết chuyện của Hầu gia, nói với cậu ta chưa chắc cậu ta đã hiểu, không làm loạn đã tốt lắm rồi, không thể nhờ vả trông cậy được.”
Phong Nguyên nói: “Không cần cậu ta giúp, trái lại cần cậu ta làm loạn đấy. Năm năm nay cậu ta chơi thân với Tiểu Chiêu vương nhất, không phải những chuyện hư hỏng ngày trước đều do Tiểu Chiêu vương xử lý giúp cậu ta sao, triều đình không xử cậu ta là nể mặt Hầu gia ư? Không phải, là nể Tiểu Chiêu vương. Ngũ gia là người trọng nghĩa khí, quan hệ cả hai tốt như thế, vậy mà Tiểu Chiêu vương lại phái thuộc hạ đến nhà cậu ta trộm đồ, ngươi nói cậu ta có nuốt nổi cục tức này không? Không nuốt nổi sẽ gây sự, ngươi hãy xúi cậu ta đi tìm Tiểu Chiêu vương gây sự, ngươi chỉ cần đứng bên nghe ngóng xem Tứ cảnh đồ đang ở đâu là được. Lan truyền tung tích Tứ cảnh đồ cũng được, miễn là Tiểu Chiêu vương không lấy được bằng chứng.”
Đỗ Hiệu úy đã hiểu, chuyện này thì khó gì, chọc giận Khúc Mậu là xong.
Làm công chuyện không nên chậm trễ, hắn lập tức nói: “Tướng quân quả là cao kiến, thuộc hạ lên đường ngay đây.”
***
Hôm nay Khúc Mậu dậy rất sớm, còn kịp cả giờ ăn trưa.
Vụ án ở Thượng Khê đã kết thúc, nay hắn ở lại Đông An cũng không còn chuyện để làm, đáng nhẽ ra nên dẫn tuần vệ quay về bản doanh ở núi Bách Dương. Nhưng thời tiết nóng nực oi bức, về Tiển Khâm Đài đâu sung sướng như ở dinh quan? Gã phủ doãn Đông An chỉ biết nịnh bợ Trương Viễn Tụ, suốt ngày đưa băng đến dinh quan, nhờ thế hắn cũng được hưởng sái một phần nhỏ, mát mẻ đến nỗi chẳng muốn đi đâu, thậm chí cũng còn chẳng buồn nhấc chân đến Đinh Lan Giản ở ven hồ.
Nhắc đến mới nhớ, các cô nương ở Đinh Lan Giản ai cũng mỹ miều, nhưng nếu so sánh, Họa Đống cô nương ở Minh Nguyệt Lâu ở kinh thành lại thú vị hơn, khiến hắn nhớ nhung nhiều hơn.
Khúc Mậu ngồi trên xích đu ngoài hành lang, hai mắt nhắm nghiền, trong đầu ngập tràn nụ cười khúc khích của Họa Đống, bàn tay mảnh mai mềm mại của nàng cùng tiếng thỏ thẻ mỗi khi nằm bên hắn. Hận một nỗi bây giờ đang ở xa, biết thế hắn đã xin Họa Đống khăn tay có mùi hương phấn, để nay lấy ra che mặt, đi ngủ cũng có giấc mơ đẹp.
Khúc Mậu suy nghĩ miên man, chẳng mấy chốc đã thiếp ngủ, nhưng khi sắp sửa tiến vào mộng đẹp cùng Họa Đống thì lại nghe thấy Vưu Thiệu vội vàng chạy tới, “Ngũ gia, có Đỗ Hiệu úy đến ạ.”
Khúc Mậu bực dọc mở trừng mắt, định hỏi là kẻ nào quấy nhiễu mộng đẹp của Khúc gia gia, nhưng vừa thấy rõ người trong sân thì lập tức đứng dậy.
Hắn biết Đỗ Hiệu úy, là người của Phong Nguyên. Mà Phong Nguyên lại là thân tín của cha hắn.
Khúc Mậu đã gây ra không biết bao nhiêu họa lớn nhỏ trong chuyến đến Lăng Xuyên lần này, tuy mỗi lần đều có Tạ Dung Dữ bao che, song chưa chắc đã qua được ải của Khúc Bất Duy.
Khúc Mậu tưởng cha cử Đỗ Hiệu úy đến dạy dỗ mình, thế là vội vàng mời người vào phòng, sai Vưu Thiệu đi chuẩn bị trà.
Đỗ Hiệu úy nhận tách trà, không uống mà nói thẳng, “Không rõ bây giờ Ngũ gia có rảnh để đến chỗ Tiểu Chiêu vương một chuyến được không?”
Khúc Mậu nhìn ra ngoài trời, vẫn còn quá nóng, “Chuyện gì vậy? Ở trong nhà không tốt hơn à?”
Tứ cảnh đồ bị trộm khiến Đỗ Hiệu úy vô cùng sốt ruột, lập tức nói, “Ngũ gia chắc biết Hầu gia có tư dinh ở Trung Châu, là nơi cất chứa đồ cổ tranh chữ sưu tầm được.”
Khúc Mậu đáp: “Biết chứ.”
Hắn còn từng xem qua số tranh chữ đồ cổ ấy, trong số đó có một món tên là Tứ cái gì đồ đấy, có thể thay đổi thành các khung cảnh khác nhau, cha hắn thích không thôi, nhưng chẳng hiểu sao cứ để mãi ở Trung Châu mà không đem về kinh. Chứ không việc gì thời gian trước hắn phải chi ngàn vàng cho bức Sơn vũTứ cảnh đồ tương tự? Không phải vì muốn dỗ cha vui ư?
Đỗ Hiệu úy vỗ đùi, “Thế có lẽ Ngũ gia chưa biết, bức Tứ cảnh đồ Hầu gia cất ở tư dinh đã bị trộm! Mà người ăn trộm nó, chính là Tiểu Chiêu vương!”
Động tác cầm tách trà của Khúc Mậu khựng lại, trợn mắt há mồm: “Có cả chuyện đó sao?”
Có vẻ hắn vẫn chưa tin, “Ta thấy Thanh Chấp không giống người sẽ làm chuyện như thế.”
“Thậm chí còn có chuyện khó tin hơn nữa!” Đỗ Hiệu úy nói, “Năm ngoái Tiểu Chiêu vương mới cưới một cô vợ có bản lĩnh cao cường, Ngũ gia còn nhớ không?”
“Nhớ chứ, không phải là đệ muội của ta à?” Khúc Mậu nói.
Về sau đệ muội mất tích, ngày nào Thanh Chấp cũng phái người đi tìm. Khúc Mậu đã quá quen với chốn tình trường, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ nhận ra ai động lòng ai chơi đùa, hắn biết Thanh Chấp thực sự đặt nữ Ôn thị trong tim.
“Có chuyện này hẳn Ngũ gia chưa biết, thực ra Tiểu Chiêu vương đã tìm được nữ Ôn thị ở Lăng Xuyên, cũng chính cô ta đã trộm bức Tứ cảnh đồ, chỉ có cô ta mới có bản lĩnh đến thế.”
Nghe hắn ta nói như vậy, Khúc Mậu nghĩ ngợi một lúc, lập tức xâu chuỗi được mọi chuyện.
Hèn gì gần đây hay có vài Huyền Ưng vệ đội mũ đi theo Thanh Chấp, mà một trong số đó hầu như không hành lễ với bất cứ ai, thậm chí người bên dưới còn kính nể nàng ta, ắt hẳn người này chính là đệ muội.
Đợt trước hắn đòi chuyển đến Quy Ninh Trang ở với Thanh Chấp, Thanh Chấp khăng khăng không đồng ý, hóa ra là kim ốc tàng kiều!
Khúc Mậu vỗ bàn: “Thời gian trước ta còn cùng hắn đến Thuận An Các, hắn nói với ông chủ là thích phong cách của Đông Trai tiền triều, thích Tứ đồ gì đấy, còn mượn bộ Sơn vũTứ cảnh đồ ta đã mua, hóa ra hắn đã nhắm đến bảo vật nhà ta!”
Đỗ Hiệu úy góp lửa: “Ngũ gia xem, chuyện này rất có thể do Tiểu Chiêu vương làm, Ngũ gia nhanh đi hỏi thử đi!”
Lửa giận bùng lên, Khúc Mậu ước gì có thể bóp nát tách trà trong tay, “Không thể cứ để như vậy được! Ta phải đi hỏi cho ra nhẽ!”
“Ngũ gia và Tiểu Chiêu vương chơi thân nhiều năm, ngày trước Tiểu Chiêu vương đóng giả làm Giang thiếu gia, Ngũ gia giận hai tháng rồi cũng nguôi ngoai, không ngờ bây giờ y lại đến nhà trộm đồ, hóa ra chỉ là hạng ngụy quân tử.”
Khúc Mậu đặt tách trà xuống, chắp tay đi đi lại lại, áo bào phấp phới như bay, “Ngươi nói đúng, hắn thật quá quắt, ăn hiếp quá đáng!”
“Ăn hiếp quá đáng!” Đỗ Hiệu úy phụ họa.
Khúc Mậu ngoái đầu nhìn chằm chằm Đỗ Hiệu úy, “Tạ Thanh Chấp hắn với Khúc Đình Lam ta có quan hệ thế nào? Không phải chỉ là một bộ tranh thôi ư? Sao không nói thẳng với ta? Nếu nói thẳng, Khúc Đình Lam ta nhất định sẽ đích thân lấy tranh đến cho hắn, việc gì phải đi trộm? Đang xem thường Khúc Ngũ gia ta hả?!”
Đỗ Hiệu úy lại phụ họa: “Đúng là xem thường Ngũ… Hả?”
Khúc Mậu: “Lại còn để đệ muội ra tay! Tư dinh của cha ta có biết bao vệ binh canh chừng, không sợ đệ muội bị thương hả!”
Đỗ Hiệu úy: “…”
Khúc Mậu bất chấp trời nắng nóng, vén bào đi thẳng ra ngoài viện, “Không được, ta phải đích thân tìm Thanh Chấp hỏi rõ mới được! Bộ tranh kia đáng giá thế nào cũng chỉ chừng một vạn tám ngàn lượng, hắn cảm thấy ta không chi ra nổi số tiền này hả, sợ cha ta hỏi tới mà ta không biết ứng phó, không thể giúp hắn mua lại tranh từ tay cha sao? Hừ, hắn quá coi thường Khúc tán tài ta rồi…”
Đỗ Hiệu úy nhìn theo bóng lưng vội vã của Khúc Mậu.
Chọc giận thì chọc giận rồi đấy.
Nhưng… hình như có gì đó sai sai?