– Năm đó ta, cha con, còn cả Đông Quách Hạo Nhiên mỗi người chôn một vò rượu trong núi này, đã hẹn sau vài năm cùng uống… Nghe nói cha con và Đông Quách Hạo Nhiên đều đã qua đời, nhớ đến rượu này, không biết có còn không nên đặc biệt chạy tới xem, hóa ra vẫn còn rượu ngon, rượu ngon! Ta tới là để tìm rượu, không giúp gì Thượng Thanh tông, chuyện Thượng Thanh tông không liên quan gì đến ta, con nghĩ nhiều rồi!
Thấy đối phương không thừa nhận, Đường Nghi cũng không tranh biện, chắp tay nói:
– Thượng Thanh tông bây giờ tình cảnh vô cùng gian nan, sư thúc danh chấn thiên hạ, chính là chỗ dựa vững chắc của Thượng Thanh tông, mong rằng sư thúc có thể lưu lại tương trợ!
Hán tử lôi thôi không tiếp tục dây dưa chuyện này, cười hỏi:
– Nha đầu, nghe nói con gả cho người ta rồi?
Nói đến việc gả chồng này, Đường Nghi bỗng nhiên xấu hổ, sự thật bên trong thật sự khó mà mở miệng.
– Ta thân vô trường vật, cũng không có gì cho con, rượu ngon chôn ba mươi năm cho con một vò làm hạ lễ vậy!
Hán tử lôi thôi vung tay áo quét qua, một vò rượu bay vù tới.
Đường Nghi nhận lấy, có chút trầm mặc, vỗ nhè nhẹ bùn đất bên trên, không biết rượu này có phải do cha mình chôn không.
Hán tử lôi thôi ôm vò rượu rót tiếp vào miệng, cười ha ha nói:
– Cái miệng quạ đen của Đông Quách Hạo Nhiên kia năm đó từng nói con người ta và tên ta không hợp, sau này chắc chắn có biến cố, không ngờ một câu thành sấm. Nghe nói phu quân của con là đệ tử quan môn của hắn ta à? Tuy là lâm chung nhận đồ, có chút vội vàng nhưng hắn ta sẽ không thu đồ đệ lung tung. Làm vậy chắc chắn có nguyên nhân, nếu có thể vãn hồi thì đừng ngại nghĩ cách giảng hòa.
Dứt lời ông đứng dậy, lại nhấc vò rượu khác nhún người nhảy lên, phiêu nhiên cưỡi trên người con Kim Mao Hống đang nghịch nước kia.
Thấy đối phương định đi, Đường Nghi vội vàng kêu lên:
– Sư thúc, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn thấy Thượng Thanh tông ngã xuống như vậy sao?
– Quá khứ đã qua, quay đầu cũng không thể vãn hồi. Trước mắt mọi người không có hôm qua, chỉ có sáng sớm ngày mai. Thượng Thanh tông đã đi đến tình trạng này, có gìn giữ cũng vô dụng, sẽ chỉ càng ngày càng tệ thôi. Nha đầu, con không ngốc, cho dù con làm chưởng môn như thế nào, nếu con đã làm chưởng môn thì không cần phải khúm núm, lúc cần phách lực của chưởng môn thì không nên do dự, cứ theo suy nghĩ của mình mà dũng cảm đối mặt. Nếu không Thượng Thanh tông cần chưởng môn như con để làm gì? Đi đây!