Những chuyện này Cố Ngọc Vy đều nghe được ở chỗ của Nguyên Doanh, sau đó cô lại kể lại không sai một chữ cho Hứa Trúc Linh nghe.
Cô quay đầu lại nhìn Hứa Trúc Linh, lời nói thâm trầm.
Hứa Trúc Linh nghe thấy cô nói thế, trong lòng không khỏi xóc nảy.
“Anh ấy… anh ấy nói những gì?”
Cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng nhưng vẫn cảm thấy căng thẳng.
“Anh ấy nói tên của chị. Mỗi lần khi anh ấy sắp không chịu được nữa đều kêu tên của chị. Thời gian hồi phục của anh ấy ngăn hơi người khác khoảng 10 ngày, anh ấy làm vậy cũng là vì lo lắng cho chị. Con người anh ấy khi làm việc gì cũng đều tập trung hết sức lực vào đó, có thể bỏ ra 120% sức lực.”
“Hiện giờ anh ấy coi việc hồi phục cũng giống như công việc nên có thể dồn vào đó 100% sức lực. Chuyện gì cũng vậy, anh ấy đã không làm thì thôi nhưng nếu đã làm thì đều quyết tâm làm đến cùng, người khác không tìm ra được chút sai sót nào. Anh ấy rất cố gắng, cố gắng gấp nhiều lần người khác, thật sự rất đáng sợ. Thực ra… nếu buông lỏng ra, anh ấy có thể sống thoải hơn nhưng tính cách anh ấy như vậy, không ai có thể khuyên được.”
“Anh ấy dành hết tâm trí để yêu chỉ.
Sau khi gặp được chị, lấy chị làm vợ, anh ấy cố gắng hết sức để yêu chị.”
Câu nói cuối cùng xuyên vào tai cô, không ngừng vang lên trong đầu cô.
Anh ấy dành hết tâm trí để yêu chị…
Anh ấy cố gắng hết sức để yêu chị…
Làm chuyện gì anh cũng làm đến cực điểm bao gồm cả chuyện yêu cô.
“Trúc Linh, em thật sự hy vọng chị và anh em có thể bình yên đi hết quãng đường còn lại, không có sóng gió gì nữa. Nhìn thấy hai người như vậy em thật sự cảm thấy rất đau lòng.”