“Được, những chuyện này anh quyết định rồi thì không cần nói với em nữa đâu” Lâm Ngữ Lam gật đầu: “Em đi rót ly nước nóng cho anh, anh nghỉ ngơi một chút trước đi”
Trương Thác bày ra một tư thế thoải mái nằm lên sofa.
Sau khi Lâm Ngữ Lam rót một ly nước nóng đến, lại quay về bàn làm việc xử lý giấy tờ.
Trương Thác nửa nằm trên sofa, nhìn người phụ nữ nghiêm túc làm việc trước mặt mình, cảm thấy thỏa mãn cực kỳ, dần dần, cơn buồn ngủ ập đến, Trương Thác nhắm mắt lại.
Thời gian trôi qua trong giấc ngủ, Trương Thác mở mắt ra, bị đánh thức bởi một trận tranh cãi.
“Tôi nói này tổng giám đốc Lâm, chúng tôi và lão Ngô, đều là bạn cũ với cô, chúng ta hợp tác với nhau không chỉ một lần, tại sao bên lão Ngô có thể hoàn lại, mà chúng tôi lại không được?”
“Bởi mới nói, tổng giám đốc Lâm, không có chuyện làm ăn kinh doanh như các cô đâu.”
“Miếng đất của tôi cũng nhiều hơn sáu mét vuông!”
“Đất của tôi thiếu mất ba mét vuông, cũng hợp lý để hoàn lại chứ”
Từng trận tranh cãi vang lên từ cửa phòng làm việc của Lâm Ngữ Lam, Trương Thác mở mắt ra, xem thời gian, thấm thoát, đã là bốn giờ chiều rồi.
Vươn vai một cái, Trương Thác từ trên sofa ngồi dậy, đi về phía cửa lớn phòng làm việc.
Vừa mở cửa phòng làm việc ra, Trương Thác liền thấy Lâm Ngữ Lam đang đứng quay lưng về phía mình, ở trước mặt Lâm Ngữ Lam, tổng cộng có bảy tám người vây quanh, có nam có nữ, trên tay mỗi người đều cầm một bản hợp đồng mua đất, âm thanh vừa rồi, là từ trong miệng của bọn họ phát ra.
Lâm Ngữ Lam nghe thấy tiếng cửa vang lên từ phía sau lưng mình, quay người lại, áy náy nói với Trương Thác: “Chồng à, làm ồn đến anh rồi”
“Không sao” Trương Thác vẫy vẫy tay, tỏ ý không để ý, sau đó nhìn bảy tám người trước mặt mình một cái, lên tiếng nói với Lâm Ngữ Lam: “Bọn họ đều đến để hoàn lại đất sao?”
Lâm Ngữ Lam nhẹ nhàng gật đầu.
“Đều là đất gần Viện mồ côi cũ sao?”
“Đúng rồi, đều là đất xung quanh”
“Vậy thì cho bọn họ hoàn lại đi!” Trương Thác vẫy tay: “Không phải lúc nấy bọn họ nói đã cho tổng giám đốc Ngô hoàn lại rồi hay sao, cứ theo như bản thỏa thuận đã ký với tổng giám đốc Ngô, toàn bộ đều cho bọn họ ký tên, tối nay cùng đem đi bán đấu giá, đợi sau khi bán ra thì thu mua về theo giá cả mà lúc đầu bọn họ mua”