– Bảo bối tốt như vậy xem ra nên dùng làm trang viên cho ta vậy. Chỉ có thể dựa vào Cửu Dương ngọc cung cấp năng lượng cho trận pháp thật sự là phung phí của trời, bảo vật này ta thu lại! Còn bí mật của ngươi cũng sẽ là của ta! Ta cho ngươi kéo dài hơi tàn mấy ngày. Đợi khi ta điều tức xong, khôi phục đến trạng thái tốt nhất lại chậm rãi luyện hóa Hỗn Nguyên Thiên Cung, rút hồn luyện tủy của! Ha ha ha!
Nghĩ tới dùng sưu hồn thuật thăm dò bí mật của Lâm Minh, Thiên Minh Tử nội tâm càng khoái ý.
Vì giết chết Lâm Minh, hai mươi năm qua hắn trả giá lớn không biết bao nhiêu mà nói, vốn bị đoạn một tay, rồi sau đó tổn thất Thiên Minh Đại Thánh Địa kinh doanh nhiều vạn năm, hiện tại thiêu đốt ít nhất ba thành máu huyết, làm cho thực lực của chính mình tổn hao nhiều!
– Lỗ lã khí huyết ta có thể dùng Tiểu Ma Tiên bổ trở lại, nàng ta có bán phượng thân thể, hơn nữa có huyết mạch phượng tộc, còn là vương tộc! Ta luyện thành đan dược chẳng những bồi bổ khí huyết trở lại, còn có thể tăng mạnh hơn nhiều lần, lần này vào trong Tu La Lộ gặp Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên chính là cơ duyên lớn nhất đời của Thiên Minh Tử ta!
Nếu như có thể thành công đánh chết Lâm Minh, xác thực đây là cơ duyên trọng yếu nhất đời của Thiên Minh Tử, hắn sẽ kế thừa tất cả của Lâm Minh, tương lai thành tựu Thiên Tôn tuyệt đỉnh không nói chơi, co dù Thiên Minh Tử trời sinh tính hung ác nham hiểm, tâm cơ thâm trầm, thời điểm này tâm thần chấn động khó ức chế được.
– Ta ngồi xuống điều tắc, ba ngày sau đó khôi phục toàn bộ thực lực mới có nắm chắc luyện hóa thiên cung này!
Tuy bức thiết muốn giết chết Lâm Minh, Thiên Minh Tử cũng không có nếm thử phá vỡ trận pháp Hỗn Nguyên Thiên Cung, hắn muốn khôi phục trạng thái tốt nhất mới đánh chết Lâm Minh, hắn làm việc rất cẩn thận, không để cho Lâm Minh có chút cơ hội phản kháng nào.
Tiện tay bố trí một trận pháp vây quanh Hỗn Nguyên Thiên Cung, lúc này Thiên Minh Tử xem ra Lâm Minh đã là cá trong chậu, chạy trời không khỏi nắng.
Nhìn qua trận pháp vây quanh Hỗn Nguyên Thiên Cung, Thiên Minh Tử tươi cười thắng lợi, mà đúng lúc này tươi cười của hắn cứng đờ, hắn trơ mắt nhìn trận pháp Hỗn Nguyên Thiên Cung bị xé nứt ra, sau đó hai nam nữ bay ra ngoài, chính là Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên!
– Cái gì?
Thiên Minh Tử nhất thời không thể tin được mắt của mình, hắn hao tâm tổn trí muốn đánh tan trận pháp Hỗn Nguyên Thiên Cung, Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên lại tự mình đi ra?
Chẳng lẽ bọn chúng biết rõ không thể chờ chết cho nên ý định lao ra, thừa dịp chính mình suy yếu nhất đánh cược giết mình?
– Quyết định thông minh, nhưng mà không thể thành công!
Cho dù Thiên Minh Tử nỏ mạnh hết đà, toàn thân tổn thương vô số kể, hắn dù sao cũng là Đại Giới Giới Vương, giơ tay nhấc chân có thể hủy diệt không gian, làm sao bị Thàn Quân đánh chết chứ?
– Lâm Minh, Tiểu Ma Tiên, các ngươi ra ngoài tìm cái chết sao? Ha ha ha, chính hợp ý ta!
Thiên Minh Tử cười ha hả, tuy hắn mặt ngoài hung hăng càn quấy, nhưng mà nội tâm lại âm thầm cảnh giác, dự phòng Lâm Minh đang chơi hoa chiêu gì đó, nhưng mà Thiên Minh Tử trong lòng cảnh giác nhìn tu vị của Tiểu Ma Tiên, nội tâm của hắn chấn động.
Tiểu Ma Tiên cũng đột phá Thần Quân cảnh!
Đã xảy ra chuyện gì?
Trong lòng Thiên Minh Tử cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, hắn đại khái biết rõ Tiểu Ma Tiên không lâu lúc trước là Thần Biến trung kỳ, tại sao khi vào Táng Thần Lĩnh, Uổng Tử Cốc thì tu vị trong thời gian ngắn tăng lên tới Thần Quân cảnh, dù bất kể hậu quả, mặc kệ căn cơ thôn phệ thiên tài địa bảo cũng không thể tăng tu vị lên nhanh như vậy. – Thần Quân cảnh, ngươi lạ đột phá Thần Quân cảnh! Rất tốt, rất tốt, nhưng mà bại cục đã định, các ngươi sẽ chết, Tiểu Ma Tiên sẽ bị ta luyện thành đan dược, luyện dược sẽ có phượng huyết tinh hoa đền bù khí huyết thiếu hụt của ta.
Thiên Minh Tử nhìn qua Tiểu Ma Tiên, nhe răng cười liên tục.
Hắn chỉ nhìn ra Tiểu Ma Tiên đột phá, lại không thấy Lâm Minh đột phá, Đạo Cung Cửu Tinh chính là cảnh giới Thiên Minh Tử không lý giải được, cho nên hắn căn bản không phát hiện ra, còn tưởng rằng Lâm Minh chỉ là bát môn độn giáp đỉnh phong.
Nhưng mà hắn vẫn ẩn ẩn cảm thấy Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên dường như cường đại không ít, chuyện này khiến hắn đề phòng, hắn lo lắng Lâm Minh lại đùa nghịch hoa chiêu gì đó, mà không phải lo lắng Lâm Minh thực lực mạnh hơn hắn.
– Thiên Minh Tử, ngươi cũng không sợ gió lớn cắt đầu lưỡi sao! Ngươi muốn cầm ta luyện dược? Hắc hắc, ta sẽ bắt ngươi cho chó ăn!
Tiểu Ma Tiên đối chọi gay gắt, không chút nào yếu thường, chuyện này làm sắc mặt Thiên Minh Tử trầm xuống.
– Thật sự là không biết sống chết!
Thiên Minh Tử phải tay lật qua xuất hiện đan dược đỏ thẫm, hắn nuốt vào bụng, khí huyết thiếu hụt của hắn lập tức tràn đầy.
Không hề nghi ngờ đây là bí dược, ăn vào ngày sau sẽ ản hưởng thật lớn.
Thấy một màn này Lâm Minh cười lạnh, nói:
– Thân thể của ngươi kém tới mức chó không thèm ăn, ăn đan dược vào có thể ngon hơn sao? Cánh tay của ngươi bị chém đứt, kinh mạch chưa nối xong, thật sự là đáng thương, nhưng mà dù ngươi thảm thế nào ta cũng không lưu tình, ta đã chuẩn bị đánh chết ngươi vào lúc ngươi suy yếu nhất.
Lâm Minh nói đến đây, cương nguyên toàn thân lưu chuyển, lực lượng cường đại bộc phát ra ngoài, giống như thủy triều bạo phát ra ngoài!
Đồng tử Thiên Minh Tử co rụt lại, sắc mặt biểu lộ càng dữ tợn.
– Thì ra thực lực của ngươi tăng lên, tiến bộ không ít nha, trách không được dám ra đây hung hăng càn quấy, thế nhưng mà ngươi cho rằng có thể bằng vào thực lực này đánh bại ta, vậy quá ngây thơ! Ta cho các ngươi thấy thực lực Đại Giới Giới Vương là thế nào, ta hôm nay thiếu hụt khí huyết cũng có thể giết ngươi như chơi.
Đột nhiên Thiên Minh Tử cầm trường kiếm màu đen lên, chân đạp hư không, một kiếm chém qua phía Lâm Minh, một kiếm này chém ra và thân kiếm có vô số ác ma hiện ra, cùng lúc đó một kiếm này còn mang theo hấp lực đáng sợ, đây là ý cảnh Hấp Thiên Ma Công được Thiên Minh Tử dung nhập vào chiêu thức.
Khi Thiên Minh Tử chém ra kiếm này, Lâm Minh không tránh không né, xem chuẩn kiếm quang của Thiên Minh Tử đánh ra một quyền.
Một sát na kia Lâm Minh dùng lực lượng vượt qua mười lăm tỷ đánh vào kiếm quang.
Răng rắc!
Chỉ nghe một tiếng giòn vang, kiếm quang của Thiên Minh Tử nứt vỡ thành hắc quang vô tận, mà Lâm Minh chỉ lui ra sau một bước mà thôi.
– Cái gì?
Trong lòng Thiên Minh Tử chấn động, một kích vừa rồi hắn cố kỵ Lâm Minh chơi hoa chiêu gì đó nên chỉ hơi chút thăm dò, căn bản không dùng toàn lực, nhưng mà công kích thăm dò vẫn vô cùng đáng sợ, hắn nằm mơ cũng không nghĩ ra Lâm Minh lại tay không tiếp được vô cùng nhẹ nhõm.