Thiên Tinh Huyền Thiết là vật liệu đứng đầu trong cấp Hư Vương, một khối lớn chừng bàn tay cũng nặng đến vạn cân, nếu trong lúc luyện chế bí bảo rắc vào trong đó một chút sẽ làm cho bí bảo chắc chắn dị thường, rất khó bị phá hư.
Hám Thiên Trụ lại hoàn toàn được rèn nên từ loại vật liệu kỳ lạ này, do đó vô cùng nặng.
Dương Khai phải cố hết sức mới có thể nhấc được nó lên, nhưng vung gậy thì lại không thể nào.
Có thể sử dụng loại bí bảo kỳ lạ này, cũng chỉ có dạng sinh linh kỳ lạ như Thạch Khổi mới có thể làm được.
Lực một đánh mười, mặc cho Tề Thiên Triệt tu luyện bí thuật tôi luyện thân thể hơn mấy trăm năm, cũng không thể hóa giải một kích bạo lực của Hám Thiên Trụ.
– Tư vị như thế nào? Dương Khai lắc lắc cổ tay, đứng cách đó không xa ung dung nói. Vừa rồi va chạm một quyền với Tề Thiên Triệt tay hắn vẫn còn đau.
– Khá tốt! Tề Thiên Triệt lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu nói: – Dương tông chủ quả thật rất mạnh, đợi một thời gian nữa, nhất định ngươi có thể trở thành nhân vật nổi bật nhất trên U Ám Tinh, thậm chí thống nhất U Ám Tinh cũng không thành vấn đề, đáng tiếc lại gặp lão phu, ngươi đã không còn cơ hội này rồi.
Trên người lóe ra ánh sáng kim loại, vẻ mặt Tề Thiên Triệt ngưng trọng xông về phía Dương Khai.
Một vầng mặt trời bỗng nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu của lão, tỏa ra hào quang chói mắt.
Bí bảo cấp Hư Vương, Nhật Nguyệt Kim Luân!
Từ bên trong Nhật Nguyệt Kim Luân tràn ra từng luồng ánh sáng cực nóng, tựa như có thể đốt cháy vạn vật trên thế gian vậy, luồng ánh sáng bắn thẳng về phía Dương Khai.
Cùng lúc đó, Tề Thiên Triệt cũng phát ra Thế đại thành của bản thân, mao trùm toàn bộ phiến Tiểu Huyền Giới này.
Không gian vốn đã chật hẹp liền đọng lại sền sền, khiến người ta sinh ra một loại cảm giác khó hiểu như bị sa vào đầm lầy, càng dãy giụa càng lún sâu.
Đồng tử Dương Khai co lại, biết lão già này đang muốn liều mạng cùng hắn.
Về sức lực lão không thể thắng được Thạch Khổi, nên chỉ có thể chọn hắn làm mục tiêu.
Không dám sơ suất, Dương Khai cũng phát ra Thế của bản thân.
Không gian bỗng nhiên trở nên méo mó, những nơi có thể thấy được bằng mắt thường cùng những nơi không thấy, toàn bộ đều bắt đầu sụp đổ. Không gian như bị một loại vũ khí sắc bén cắt qua vậy, từng cái khe rất nhỏ hiện ra một cách quỷ dị, di chuyển ngoằn nghèo, ngay sau đó lại được pháp tắc thiên địa của Tiểu Huyền Giới chữa trị, tiếp đó lại xuất hiện, cứ như vậy lặp đi lặp lại.
Thế của Dương Khai là được ngưng luyện nên từ trong lực lượng đế uy bao phủ, dung hợp vào lực lượng không gian. So với võ giả bình thường, Thế của hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều, một khi phóng ra đủ để ảnh hưởng đến không gian bên cạnh.
Những nơi đang sụp đổ và những khe nứt thật nhỏ là bằng chứng tốt nhất.
Nhưng chỉ dựa vào điều này cũng chưa thể chống đỡ được Thế của Tề Thiên Triệt vốn đã đại thành chạm đến ngưỡng cửa của Lĩnh vực.
Liên tiếp những tiếng xoạt xoẹt vang lên.
Trên trăm sợi Kim Huyết Ti liền được bắn ra xung quanh người Dương Khai, không ngừng cắt đứt áp chế của Tề Thiên Triệt.
Bí thuật Kim Huyết Ti vốn có công dụng phá giải Thế, hiện tại trên trăm sợi đều xuất hiện, hiển nhiên là hiệu quả rõ rệt.
Hai chiêu cùng phát, áp lực trên người Dương Khai bỗng nhiên biến mất, trong nháy mắt đã giải trừ sự được áp chế của Thế đại thành.
Kim Huyết Ti dưới ý niệm của hắn khống chế bay múa xung quanh, chặn lại toàn bộ ánh sáng của Đại Nhật Thần Quang bắn tới, không tạo thành chút tổn thương nào đến Dương Khai.
Tề Thiên Triệt cảm thấy hết sức hoảng sợ!
Lão không hề nghĩ rằng cục diện lại phát triển như vậy, lão vẫn luôn kiêu ngạo về thủ đoạn đa dạng của bản thân, nhưng ở trước mặt Dương Khai căn bản không thể phát huy được tác dụng, bị hắn thấy chiêu nào phá chiêu đó, lần lượt đều bị hóa giải mất.
Trong phút chốc, trong lòng hắn liền cảm thấy lo sợ bất an.
Nhưng hiện tại tên đã trên dây, không bắn không được, bên ngoài lại còn một Diệp Tích Quân đang đợi lão. Nếu như lão không thể bắt giữ được Dương Khai thì cho dù có ra ngoài cũng không được bất kỳ chỗ tốt gì.
Chỉ có bắt giữ được Dương Khai ở nơi này, lão mới có thể lần nữa nắm giữ toàn cục.
Trong lòng đã quyết, Tề Thiên Triệt liền phi tới trước mặt Dương Khai, quyền cước đều phóng ra hết, mang theo sức mạnh vô địch đánh tới Dương Khai.
Dương Khai cũng không tránh né đấm ra, thánh nguyên bộc phát, cơ bắp toàn thân căng cứng, cùng Tề Thiên Triệt quấn lấy nhau.
Tất cả âm mưu quỷ kế và tính toán vào giờ phút này đều vô dụng, chỉ có dùng lực lượng áp đảo đối phương mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng. Lập tức hai người tựa như những tên thô lỗ hoang dại lao vào nhau đấm đá túi bụi.
Đây chính là sự va chạm về sức lực, đơn thuần, trực tiếp, dã man, máu tanh!
Những tiếng bốp, bịch, rầm tựa như tiếng kim loại va chạm nhau đinh tai vang lên, không ngừng từ trên thân thể hai người truyền ra, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng kêu rên.
Cuộc đụng độ về sức mạnh cơ bắp của hai người lại không phân cao thấp.
Phương Bằng ở bên cạnh ngây ngốc nhìn.
Hắn bị Tề Thiên Triệt đưa vào Tiểu Huyền Giới này, vốn tưởng rằng sẽ liên thủ với Tề Thiên Triệt bắt giữ Dương Khai một cách dễ dàng, tin rằng Tề Thiên Triệt cũng tính toán như vậy. Nhưng hiện tại hắn lại chán nản phát hiện ra, chiến đấu kiểu này hắn không thể chen tay vào được, chỉ có thể đứng trơ tại chỗ, thầm lo lắng quan sát.
Ngay cả Thạch Khổi Tiểu Tiểu cũng ở bên cạnh chờ cơ hội, không dám tùy tiện tấn công.
Nó cũng không thể nhúng tay vào!
Ầm ầm bịch…
Thân thể mà Tề Thiên Triệt vẫn lấy làm kiêu ngạo, có thể sánh ngang với bí bảo Hư cấp thượng phẩm, dưới nắm đấm của Dương Khai điên cuồng giáng xuống lại không thể chịu nổi, bị sức mạnh cuồng bạo đánh đến chấn động máu thịt, ngấm vào gân cốt và xương tủy của lão, khiến lão có ảo giác như không chịu nổi nữa vậy.
Tuy không bị tổn thương quá lớn, nhưng máu mũi máu miệng của Tề Thiên Triệt lại chảy ra đầm đìa, nhìn vô cùng dữ tợn.
Dương Khai cũng giống như vậy, nhưng máu của hắn chảy ra lại có màu vàng, tràn đầy năng lực tự khôi phục, trong máu ẩn chứa lực lượng Kim huyết khiến người ta kinh hãi sắp chết.
Điên cuồng chiến đấu dường như đã khơi dậy hung tính ở sâu trong lòng Dương Khai, hai tròng mắt của hắn liền trở nên đỏ thẫm, cuồng bạo, vẻ mặt hung tợn như một con mãnh thú vừa thoát khỏi xiềng xích, cần phải cắn người vậy.
Thời gian dần dần trôi nhanh qua.
Trên thân thể hai người loang lổ vết máu, da thịt bị rách toạc, lực đấm của Dương Khai vẫn chưa giảm chút nào mà ngược lại càng thêm mạnh mẽ, mỗi một đấm đều làm cho thân hình Tề Thiên Triệt rung mạnh.
Khí thế của Tề Thiên Triệt thì lại dần dần suy yếu.
Mạnh yếu đã phân!
Có lẽ, cường độ thân thể của hai người là như nhau, nhưng Dương Khai có được ưu thế mà Tề Thiên Triệt không có, đó chính là Kim huyết!
Thương thế của Dương Khai có thể tự khôi phục lại trong thời gian cực ngắn, còn Tề Thiên Triệt thì không thể, mới không bao lâu liền dần dần rơi vào thế hạ phong.