Theo hai tiếng kêu thảm thiết, hai tên tráng hán mặc áo đen trực tiếp lăn xuống hơn mấy mét, kêu rên một hồi, trong thời gian ngắn chắc là không thể bò dậy nổi.
Mọi người nhất thời xôn xao, lúc này mới ý thức được, người thiếu niên trước mắt này, kẻ đến không có ý tốt!
Vạn Cảnh Vân ở trên đài cao, lập tức cũng nhíu mày,
“Tiểu tử thối từ đâu tới! Cũng dám tới phá việc lớn của bản thiếu! Người đâu, đuổi hắn đi ra ngoài cho ta!”
“Rõ!”
Sau khi Vạn Cảnh Vân ra lệnh, lập tức lại có bốn người, từ trong đám người nhảy ra ngoài, hơn nữa khí thế của bốn người này rất hùng hổ, sát khí bừng bừng, hiển nhiên so với hai tên tráng hán vừa nãy còn lợi hại hơn nhiều.
Tuy nhiên, bốn người lao tới trước mặt Diệp Trần, vẫn như cũ không thể động được góc áo của Diệp Trần, lần nữa bị đẩy lùi ra ngoài!
Mọi người bị dọa đến nhất thời thi nhau lùi lại.
Ngay cả Vạn Cảnh Vân nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cũng không thể không kinh hãi, không tự chủ được lùi lại hai ba bước.
Phải biết, bốn người vừa rồi kia, thế nhưng là Vạn Quán Tài cha của hắn, phái cận vệ cho hắn, mỗi người đều có tu vi Ám Kình đại thành, đối phó trên trăm tên nam tử trưởng thành bình thường đều không đáng kể gì, bây giờ thế mà ngay cả thân thể đối phương còn chưa có chạm được, đã bị đẩy lùi ra ngoài, đây là thực lực mạnh cỡ nào?
“Chẳng lẽ là tông sư Hóa Kình, Thế nhưng hắn rõ ràng so với ta còn ít tuổi hơn a…”
Mắt thấy thiếu niên thần bí này, giống như là đi bộ nhàn nhã, đi tới trước đài cao, Vạn Cảnh Vân lập tức cuống lên, vôi vàng hướng phía sau lưng mình hô to một tiếng,
“Chu đại sư!”
Bạch!
Sau khi Vạn Cảnh Vân hô to một tiếng, có một giọng nói giống như quỷ mị, ngăn ở trước mặt Diệp Trần, như là trống rỗng đột nhiên xuất hiện!
Chỉ thấy người này, là một ông lão ước chừng năm mươi tuổi, thân thể gầy gò như củi, gần như chỉ còn lại da bọc xương, dáng người còng xuống, thậm chí còn có chút dị dạng…thế nhưng nhãn thần hung ác nham hiểm, giống như một con diều hâu hung ác!
“Kiệt kiệt kiệt! Tiểu tử! Lão phu không cần biết ngươi có thân phận gì, lại vì sao mà đến, nếu còn dám tiến lên một bước, chết!”
Hai mắt của ông lão gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trần, dùng giọng nói khàn khàn vô cùng khó nghe, chậm rãi mở miệng nói.
Diệp Trần nhướng mày,
“Quả nhiên là Tu Chân giả trường phái Luyện Tâm! Chính là ngươi dùng thuật Nhiếp Hồn, mê hoặc bạn của ta sao?”
Lấy qua hệ giữa Diệp Trần và Sở Phi Yên, lúc này nhìn thấy Diệp Trần đứng ra, Sở Phi Yên thế mà không hề bị lay động, dường như không biết hắn, thông qua điểm này, Diệp Trần có thể cơ bản xác định, Sở Phi Yên khẳng định là trúng thuật Nhiếp Hồn, cho nên bản thân mới sẽ bị mất phương hướng, chỉ có điều còn chưa có được khống chế hoàn toàn.
“Kiệt kiệt kiệt!”
Lão giả kia nghe được lời này của Diệp Trần, đầu tiên là giật mình, sau đó phát ra một tiếng cười quái dị,
“Không nghĩ tới ngươi còn trẻ như vậy, mà đã có kiến thức như thế! Vậy mà có thể liếc mắt nhận ra thuật Nhiếp Hồn của lão phu, không tệ! Không tệ!”
“Hừ!”
Diệp Trần lập tức nhịn không được cười nhạo một tiếng, hai tay vẫn như cũ đíc ở trong túi quần, thản nhiên nói:
“Lão gia hỏa, nói ngươi béo ngươi thật đúng là thở gấp! Ngươi mặc dù sử dụng thuật Nhiếp Hồn, nhưng ngươi ngay cả da lông cũng không có học được, bằng không như thế nào mà ngay cả một cô gái cũng không giải quyết được chứ? Còn muốn mượn nhờ những ngoại vật này?”
Lão giả kia nghe được điều này, trong lòng lập tức giật mình,
Hắn vốn muốn sử dụng thuật Nhiếp Hồn, trực tiếp khống chế Sở Phi Yên, nhưng không nghĩ tới, ý chí của cô gái này rất kiên định, cuối cùng đành phải lùi lại làm theo cách khác, để cô ta có ấn tượng tốt đối với Vạn Cảnh Vân, để cho hai người trở thành người yêu, sau đó lại đạt tới mục đích mà không thể cho ai biết của hắn.
Không nghĩ tới thế mà bị Diệp Trần một câu nói toạc ra!
“Nói đi, vì sao ngươi phải hại bạn của ta? Thành thật khai báo, ta còn có thể lưu ngươi được toàn thây!”
Diệp Trần lần nữa nhàn nhạt mở miệng nói.
Lão giả kia nghe được điều này, lập tức tức giận đến không chịu được,
“Tiểu tử thật cuồng! Ta không biết ngươi có lai lịch gì, tuy nhiên lập tức, ngươi sẽ trở thành nô bộc trung thành nhất của lão phu!”
Thoại âm rơi xuống, ông lão bỗng nhiên nhắm hai mắt lại, sau đó đột nhiên mở ra! Đôi mắt thế mà toàn bộ biến thành màu trắng!
Oanh!
Trong cặp mắt của ông lão kia, vậy mà bắn ra một tia ánh sáng trắng yếu ớt, bắn thẳng tới mi tâm của Diệp Trần!
Đồng thời, lão giả kia lại vang lên giọng nói khàn khàn khó nghe một lần nữa,
“Nhiếp Hồn Đại Pháp!”
P/S: Ta thích nào…..