Ngày hôm sau lúc Ninh Thư đang ngủ ngon lành, lại bị người kéo ra khỏi giường, Ninh Thư mở to mắt, thấy người đến là nha hoàn bên người Lý Vũ Phỉ, tức khắc nói: “Đại tỷ, rốt cuộc có chuyện gì lại không để người ta ngủ đây.”
Tiểu nha hoàn nói: “Hiện tại đã lúc nào rồi, ngươi còn ngủ, tiểu thư có việc tìm người.”
Ninh Thư bĩu môi, theo tiểu nha hoàn đi gặp Lý Vũ Phỉ, toàn thân Lý Vũ Phỉ tựa như được bao phủ trong dòng sông xinh đẹp, làn da trắng nõn, vừa thấy chính là được người làm cho thoải mái.
Xác thực chính là diễm quang bắn ra bốn phía.
“Tiểu Hồng, lại đây, thưởng cho ngươi.” Lý Vũ Phỉ đưa cho Ninh Thư một túi tiền, Ninh Thư mở ra xem, là hai thỏi bạc nặng trĩu đấy, Ninh Thư nhanh chóng cất bạc đi, ngu hay sao mà không lấy.
“Lần này ngươi làm rất tốt.” Lý Vũ Phỉ nói, “Đêm qua ta thấy Sanh ca ca không thích dùng roi cho lắm, có phương pháp khác không?”
Ninh Thư nhướng đôi lông mày thô to, nói: “Không thích roi, vậy thì không kích thích, vẫn nên dùng roi, nhưng lần này không phải người đánh thiếu gia, mà để thiếu gia đánh người, những việc này phải chậm rãi tiếp xúc, chờ khi thiếu gia yêu thích phương thức kích thích này, đối diện với nữ nhân khác sẽ không có hứng thú gì, về sau tâm tự nhiên sẽ đặt ở chỗ của Vũ Phỉ tiểu thư.”
“Vậy ngươi chuẩn bị giúp ta.” Lý Vũ Phỉ nói.
Ninh Thư gật gật đầu.
Ninh Thư nghĩ Tề Sanh sẽ không tới tìm Lý Vũ Phỉ, dù sao đêm qua kêu gào thê thảm như thế, nhưng Tề Sanh vẫn tới, nhìn thấy Lý Vũ Phỉ xinh đẹp vô cùng, vẻ mặt rối rắm.
Ninh Thư cảm thấy trong xương cốt Tề Sanh vẫn có tiềm chất **.
Chính Tề Sanh cũng cảm giác được, roi quất vào trên người, nóng rát đến rùng mình, vừa đau lại vừa mang theo vui thích, loại cảm giác kỳ quái này khiến Tề Sanh cảm thấy rất kỳ lạ, cảm giác dường như được thể nghiệm một loại vui thích.
Cho nên rối rắm hồi lâu, Tề Sanh vẫn đi tìm Lý Vũ Phỉ, chiến trường bên trong lại tiến hành phương thức mới.
Ngọn nến nhỏ giọt trên lồng ngực, biểu tình của Tề Sanh tựa thống khổ tựa vui thích, vung vẩy roi trong tay, quất đến mức Lý Vũ Phỉ ngã quỳ trên mặt đất, tứ chi chạm đất, roi quất lên làn da trắng nõn của Lý Vũ Phỉ, nháy mắt hiện lên vết roi đỏ tím, làm cho Tề Sanh cảm giác máu nóng đều vọt lên trên óc, như muốn nổ tung, cả người đều như bị sấm đánh, tế bào toàn thân run rẩy như bị điện giật.
Lý Vũ Phỉ đau đớn kêu rên, nhưng Tề Sanh càng thêm hưng phấn, không ngừng quất vào Lý Vũ Phỉ.
Ninh Thư đứng ở ngoài từ khe cửa nhìn hình ảnh cấp độ hạn chế bên trong, đây coi như là nàng giúp hai người này mở ra cánh cửa thế giới mới phải không.
Không cần quá biết ơn nàng.
Thời gian kế tiếp, Lý Vũ Phỉ và Tề Sanh dường như làm không biết mệt, mãnh liệt ngoài dự doán của Ninh Thư.
Chuyện này, mẹ nó chuyện này cũng có thể sao?! Quả nhiên là thế giới thịt văn không có logic, chỉ cần một đốm lửa nhỏ là có thể cháy thành lửa lớn, rất có cảm giác không dừng lại được.
Lý luận tri thức trong đầu Ninh Thư đều nói cho Lý Vũ Phỉ hết rồi, sau đó Lý Vũ Phỉ và Tề Sanh tự mình nghĩ ra nhiều phương pháp đa dạng mới, Ninh Thư thấy những hình ảnh đó cũng trợn mắt há hốc mồm.
Buộc chặt, làm đồ vật phía dưới bị tắc nghẽn, Ninh Thư nhìn thấy có hơi buồn nôn rồi, quả thực là, người tà ác chỉ cần một tí chỉ dẫn liền bộc phát khả năng ra ngoài…
Ninh Thư quyết định rút lui, thấy Tề Sanh và Lý Vũ Phỉ chơi thật sự cao hứng như thế, vậy thì để hai người này ở bên nhau cả đời đi.
Buổi tối, Ninh Thư ghé vào bên ngoài tường viện, quan sát phòng của Lý Vũ Phỉ, trong phòng đèn đuốc sáng trưng.
Ninh Thư đang chờ kinh hỉ, chờ tới khi có kinh hỉ rồi, Ninh Thư liền lập tức lóe người.
“Tiểu thư, người xong chưa vậy, nô tỳ chịu không nổi nữa.” Nguyệt Lan thở phì phò nói, cố sức nắm chặt cổ chân Ninh Thư trên vai mình, đề phòng Ninh Thư ngã xuống.
“Xong ngay, xong ngay đây, vất vả thân ái rồi.” Ninh Thư đứng trên vai Nguyệt Lan, nhìn chằm chằm vào phòng Lý Vũ Phỉ, ngay sau đó chợt nghe âm thanh kêu rên khác với ngày thường của Lý Vũ Phỉ, tiếng kêu rên này bao lấy thống khổ vô hạn, âm thanh này không giống với âm thanh tựa thống khổ tựa vui thích lúc trước.
Ninh Thư tức khắc muốn ngửa mặt lên trời cười to, thanh âm thống khổ vẫn đang vang lên, Ninh Thư từ trên vai Nguyệt Lan nhảy xuống, vội vàng nói với Nguyệt Lan: “Ai ôi, bé ngoan của ta thật là vất vả.”
Ám vệ một thân hắc y che mặt nhìn Ninh Thư và Nguyệt Lan nói: “Tiểu thư, nếu người muốn nhìn cái gì, hoàn toàn có thể ngồi ở trên tường viện, hà tất gì phải đạp lên trên vai người khác đây.”
Ninh Thư cảm thấy ám vệ ca ca đang đau lòng cho Nguyệt Lan, cho nên mới nói như thế, vội vàng dùng khuỷu tay đụng đụng Nguyệt Lan, vẻ mặt Nguyệt Lan không thể hiểu được nhìn Ninh Thư.
“Tiểu thư, rốt cuộc người đang xem gì vậy?” Nguyệt Lan hỏi Ninh Thư.
Ninh Thư phất phất tay, “Tiểu hài tử không thích hợp biết chuyện này, chúng ta đi thôi.”