– Ta…
Không nghĩ tới lại bị người hiểu lầm, Nhiếp Vân muốn giải thích lại không biết nên nói như thế nào.
– Đừng tiếp tục ngươi ta! Lan Nhi là nhất chi hoa của dong binh đoàn chúng ta, dung mạo nổi bật cả trong Thần Phong thành, nếu ngươi không thất thần mới là kỳ quái!
Người kia diễn cảm cổ quái, dùng ánh mắt như am hiểu “mọi người đều là nam nhân, ta hiểu ý ngươi” nhìn Nhiếp Vân, cười nói.
– Hắc hắc!
Biết giải thích cũng không rõ ràng, trong lòng Nhiếp Vân vừa động, gãi đầu mở miệng nói:
– Các vị đại ca, ta có thể đi cùng hay không? Chỉ cần cho ta theo phía sau, làm gì đều được!
Nếu là dong binh đoàn, nhất định là vì chấp hành nhiệm vụ mới tới đây, nhìn bộ dạng cảnh giác của họ, chỉ sợ nhiệm vụ lần này không đơn giản, kiếp trước mình không có cơ hội báo đáp nữ hài, kiếp này nhân cơ hội hoàn thành tâm nguyện kiếp trước.
– Đi theo?
Cường giả khí tông liếc mắt nhìn thiếu niên, lại nhìn thoáng qua nữ hài, cười lắc đầu nhưng không phản đối:
– Được rồi, muốn đi thì đi, nhưng trước tiên nói cho ngươi biết, chúng ta chấp hành nhiệm vụ phi thường nguy hiểm, cửu tử nhất sinh, ngươi cần phải suy nghĩ kỹ càng!
– Cửu tử nhất sinh? Vậy càng phải đi theo!
Loại nhiệm vụ này phi thường nguy hiểm, tuy rằng dựa theo kiếp trước mà nói Thiết Lan Nhi chắc chắn sẽ không chết, nhưng sau khi mình sống lại có rất nhiều chuyện đã thay đổi, ai biết có phát sinh ngoài ý muốn hay không?
Cho nên đối với Nhiếp Vân mà nói càng muốn đi theo.
– Không sai, là một hán tử! Liêu Phong này thích người như vậy!
Tráng hán trêu chọc trước đó nở nụ cười.
Ở trong mắt mọi người thiếu niên này nhất định là lâm thời muốn đi theo nhóm người mình, nguyên nhân rất đơn giản, hắn đối với tiểu thư Thiết Lan Nhi nhất kiến chung tình.
Tuy rằng bọn hắn cảm thấy được hai người sẽ không đi tới cùng nhau, nhưng vô sự xem việc vui cũng tốt thôi.
– Tên gia hỏa cản trở! Thiết Long thúc thúc, không cần lo cho hắn!
Nghe khẩu khí của thúc thúc tựa hồ muốn dẫn theo thiếu niên kia, Thiết Lan Nhi cau mày.
Nàng thích nhất là vũ lực, nhìn thiếu niên thật yếu đuối, nhất là thực lực khí hải chỉ có dưỡng khí cảnh, yếu rối tinh rối mù, người như vậy mang đi theo chỉ là rườm rà.
– Ha ha, nếu muốn thì đi cùng thôi, dù sao gặp được nguy hiểm chính hắn ứng phó, chúng ta mặc kệ là được!
Cường giả khí tông tên Thiết Long nở nụ cười nói.
Hắn hiểu cháu gái của mình, thiên phú của nàng tốt, người khắc khổ, hai mươi tuổi còn chưa có đối tượng, không phải không tìm được mà là tính cách lợi hại, không ai dám…
– Tiểu tử, tên gọi là gì? Sau nay chúng ta cùng đi!
Liêu Phong cười đi qua vỗ vai Nhiếp Vân hỏi.
– Ta tên Nhiếp Vân!
Nhiếp Vân cười nói.
– Nhiếp Vân? Tên này thật quen tai!
Liêu Phong cau mày.
– Đương nhiên quen tai, đoạn thời gian trước không phải nghe nói qua về một thiếu niên truyền kỳ tên Nhiếp Vân sao? Nghe nói còn chưa đầy hai mươi tuổi, đã đạt tới khí tông cảnh!
Một dong binh nói chen vào.
– Gì?
Nhiếp Vân hoảng sợ.
Chính mình từ khi nào đạt tới khí tông vậy? Nổi danh như thế?
– Nga, đúng rồi, ngươi nói đầu óc của ta đây, mấy ngày trước còn nghe ngươi nói qua, nghe nói thậm chí yêu nhân khí tông đỉnh cũng không phải đối thủ của hắn, đó đúng là một thiên tài…ngươi cũng gọi là Nhiếp Vân, không phải là ngươi chứ?
Liêu Phong cổ quái nói.