Vân Thiên Hà sau khi nhìn lướt qua, chỉ thấy có một cô bé tầm mười ba mười bốn tuổi đang ngủ gà ngủ gật trước quầy, vì vậy hắn bèn đi tới một chiếc bàn khá gần quầy, nhẹ giọng nói:
– Tiểu muội muội, một ấm trà!
– A…
Thiếu nữ trước quầy giật mình tĩnh lại. Thấy có khách tới, bèn nói:
– Xin chờ một chút, lập tức có ngay!
Nói xong, thiếu nữ nhanh chân chạy vào nhà sau, chỉ chốc lát đã thấy nàng bưng một ấm trà trông khá cổ kính đi ra, đem chén trà trên mặt bàn lật lại, sau đó giơ ấm trà nhẹ nhàng châm trà, một giọt cũng không sánh ra ngoài, rót đầy tám phần chén trà.
– Trà ngon!
Khi cô gái kia châm trà, Vân Thiên Hà ngửi thấy hương trà rót ra thơm đậm đà, hương nồng nàn đến mê người, không khỏi bật thốt tán thưởng một tiếng.
Trà rót ra xong, nhìn nước trà màu sắc thanh đạm, mặt trên bao phủ một tầng hơi nước không tiêu tán, rất là bắt mắt, vì vậy bèn bưng lên nhấp một ngụm nhỏ, không khỏi cất tiếng khen một lần nữa:
– Quả nhiên là trà ngon, trong nước trà dường như có sương sớm, ừm, còn mang theo cả vị ngọt tự nhiên, hẳn phải là nước suối trên núi, không sai!
Nói xong, Vân Thiên Hà cảm thấy vui vẻ, liền uống thêm vài hớp, một ly trà chăng mấy chốc mà uống sạch.
– Tiểu muội muội, cho thêm một chén!
Sau khi uống xong, Vân Thiên Hà câm thấy ý vị chưa đủ, vì vậy hướng về phía tiếu muội muội đang ngủ gật bên quầy nói.
Chẳng ngờ tiểu cô nương kia lại trả lời:
– Công tử, quán chúng tôi tên là “Nhất Bôi Trà” ý nói một ngày chỉ bán một chén trà, nếu như ngươi còn muốn uống tiếp, vậy ngày mai hãy trở lại!
-Hả?
Vân Thiên Hà có chút ngơ ngẩn nhìn tiểu cô nương kia, rồi lại nhìn xuống chén trà mình vừa uống hết, ngẩn người ra một lúc, không khỏi cười nói:
– Vì sao chỉ bán có một chén, nếu đã treo chiêu bài buôn bán, quy củ cổ quái như vậy, chả khác nào lập miếu thở cả. Nếu như ngươi không mở cửa tiệm, ta được uống một chén trà ngon đương nhiên sẽ thấy mình may mắn, không dám đòi thêm, nhưng ngươi mở của tiệm ra, từ lâu đã phá đi ý cảnh của trà đạo, bán nhiều chén cùng với bán một chén, có gì khác nhau chứ!
– Dài dòng, một chén là một chén!
Tiểu cô nương bị Vân Thiên Hà vặn hỏi một phen, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mắt hạnh hung hăng liếc hắn vài cái rồi không thèm để ý nữa.
Vân Thiên Hà quà thực còn muốn uống thêm, nhưng người ta đã không bán nên cũng đành thôi, yên vị ngồi trước bàn chờ Tô Tuyết đến. Bất quá trong lòng hắn vẫn có chút nghi hoặc, vì sao Tô Tuyết lại hẹn hắn đến nơi này.
Chờ hơn một canh giờ, mắt thấy đã sắp qua buổi trưa, vẫn còn chưa thấy người tới, trong lòng Vân Thiên Hà bắt đầu buồn bực, Tô Tuyết gửi tin chuyến này hẳn là phải đúng hẹn, nếu như chậm chạp không đến, sợ rằng…
Đúng lúc này, bên ngoài quán trà bước vào năm người, xem qua trang phục đều là bách tính bình dân, trong đó còn có người ôm theo một vò rượu.
Đám người này sau khi vào quán, đều liếc mắt nhìn qua Vân Thiên Hà, sau đó tìm một bàn bên cạnh ngồi xuống, một vị tráng hán trong số đó hô lên:
– Tiểu cô nương, cho một chén trà!
Nói xong, một người trẻ tuối khác đem vò rượu đặt lên bàn, xếp những chén trà lại một chỗ chuẩn bị rót rượu!
– Ở đây không được uống rượu!
Tiểu cô nương mang theo ấm trà lớn đi ra, mắt thấy những người này lại uống rượu ở trong quán trà, lập tức mắt hạnh giận dữ, la lên một tiếng.
– Quán trà này của ngươi chỉ bán có một chén, mấy người chúng ta không có nơi nào ngồi, nên mới đến đây kiếm một bàn để uống rượu thôi, lát nữa tiền trà trả gấp ba cho ngươi là được, mau tới châm trà đi!
Một gã đại hán tô vẻ hào phóng nói, bất quá nghe khẩu khí, đối với tiếu cô nương này coi như là có phần khách khí.
– Không được là không được, các ngươi nếu dám lấy chén trà của ta để uống rượu, hừ hừ!
Tiểu cô nương cũng không sợ hãi, khẩu khí có phần uy hiếp hướng về mấy người nói:
– Ta sẽ tìm người đi ra lý luận cùng với các ngươi!
Vân Thiên Hà mắt thấy Tô Tuyết chưa đến, trong lòng đã thấy khả nghi, lúc này đột nhiên có mấy người khách nhân cũng rất cổ quái, cảm thấy không cần phải tiếp tục chờ ở quán trà này nữa, bèn đứng dậy nói:
– Tiểu muội muội, tính tiền!
– Năm mươi đồng!
Tiểu cô nương tức giận nói một tiếng với Vân Thiên Hà.
Trên người Vân Thiên Hà không mang theo tiền lẻ, bèn móc ra hai miếng bạc nhỏ giao cho tiểu cô nương kia, rồi xoay người ra khỏi của, nhưng tiểu cô nương lại kêu lên:
– Đứng lại, trả lại ngươi tiền thừa!
– Không cần trả lại!
Vân Thiên Hà cũng không để ý, tiếp tục bước ra cửa, đâu ngờ tiểu cô nương kia mất hứng, chạy vọt tới, bắt lấy cánh tay Vân Thiên Hà nói:
– Ngươi sao lại như vậy, bảo trả lại ngươi tiền thừa, thì nhất định phải trả lại ngươi, một đồng cũng không thiếu, ta không cần tiền bố thí, đứng chờ ở đây, bằng không ta sẽ mất hứng đó!
Nói xong, tiểu cô nương kia chạy tới bên quầy, nhấc lên một xâu tiền, từ đó lấy ra năm mươi đồng rồi đem toàn bộ số còn lại nhét vào tay Vân Thiên Hà, trừng mắt nhìn hắn nói:
– Được rồi, một đồng cũng không thiếu, ngươi có thể đi!
Cầm một mớ tiền lẻ, Vân Thiên Hà cười khổ một tiếng, nhét vào trong túi rồi đi ra cửa.
Chẳng qua vừa mới ra khỏi cửa quán trà, đám người trong quán đã đứng lên nói:
– Tiểu tử, đứng lại!
Vèo!
Vân Thiên Hà hơi ngừng cước bộ, nhất thời trở nên cảnh giác, lúc này một tiếng xé gió cách đó không xa truyền đến, một cỗ sát khí cũng tập trung lên người hắn.
Trong lòng không hoảng hốt, ngay khi tiếng xé gió như thiểm điện lao tới, Vân Thiên Hà bèn ngưng thần cảm ứng, thân thể mạnh mẽ nghiêng sang một bên, chỉ thấy một mũi tên nhọn lướt qua mặt hắn, cắm thật sâu trên ván cửa, kêu lên ong ong.
Mà lọn tóc bên thái dương hắn, theo làn gió nhè nhẹ thổi qua từ từ rụng xuống.