Vương Lập buông chăn xuống giường, đứng dậy đi tới cửa hét to vài câu, nhưng gã không dám mở cửa vì biết ở bên ngoài nhất định lạnh hơn.
“Ài, con tới đây. Cha, mẹ, Vương tiên sinh tỉnh rồi, đang gọi con đấy.”
“Ngủ một ngày trời, chắc là đói bụng rồi!”
Tiếng cười và âm thanh nói chuyện ở phòng bên cạnh truyền tới. Sau đó, cậu bé chạy tới mở cửa phòng Vương Lập.
Ô. . . Ô. . . Một trận gió chiều lạnh lẽo thổi vào, Vương Lập nhịn không được run rẩy một cái.
“Vương tiên sinh tỉnh rồi sao? Con đã chuẩn bị cho ngài rồi. Hôm nay là mồng một, có thịt hấp và vịt cắt lát, hắc hắc hắc, ăn ngon lắm ạ!”
“A a a , được được, ta dói bụng lắm. Đúng rồi, lấy cho ta một cây châm lửa tới đây. Ta muốn thắp đèn, trong phòng tối quá.”
Cậu vé nhìn căn phòng tối đen, không sáng như ngoài trời, liền đáp một tiếng “Được”, sau đó chạy đi lấy đồ.
Nửa khắc sau, trong phòng Vương Lập đã thắp đèn xong. Một bên bàn tứ tiên bày biện văn phòng tứ bảo, một bên đặt mâm đồ ăn năm mới, ở chính giữa là một chồng giấy trắng.
Phía trên đầu xấp giấy là một tờ giấy chỉ có ba chữ to, đúng là “Bạch lộc duyên” của Kế Duyên. Đây cũng là ý định của Vương lập khi dùng giấy viết thành sách.
Nhìn vào thư pháp tinh diệu của thần tiên để lại, lần này người kể chuyện Vương Lập viết chữ cực kỳ cẩn thận. Tuy nét chữ vẫn không khá hơn lúc trước là bao, nhưng gã đã cố gắng viết nắn nót. Nếu không, gã sẽ cảm thấy như mình đang làm bẩn đi thư pháp của thần tiên vậy.
Giờ phút này, trong lúc ngủ mơ, dường như Kế Duyên cũng nhận thấy. Trong mộng, hắn vẫn đang bay trên mây mù, nhưng ở thư các bên ngoài, trên thân thể lại lộ ra dáng vẻ tươi cười.
“Thiên kiều bàn dài vung quạt giấy Bình phong thước gỗ kể chuyện đời.”
…
Thi cử ở Đại Trinh đã cải cách mấy lần, bây giờ thi Hội, thi Đình đều ba năm một lần.
Ở cuộc thi Châu giải trước kia, tất cả đề thi các Châu đều khá tự do, đề bài khác nhau, thời gian thi cũng khác nhau, có nơi thi mấy canh giờ, có nơi thi một ngày. Nhưng nội dung kỳ thi Hội lại không giống vậy.
Kiểm tra kiến thức cơ bản cần phải học thuộc lòng nội dung, người nào cũng biết mà chuẩn bị. Phần lớn thí sinh sẽ chuẩn bị thi từ ca phú từ trước. Nhưng một ít bài luận sách và đề mục giải thích ý nghĩa cũng tương đối nhiều, bởi vì đây là vòng tuyển chọn sàng lọc chính thức cho những người sẽ ra làm quan sau này, cần thời gian cũng khá dài.
Thi Hội bình thường sẽ do Lễ bộ đứng đầu các bộ của triều đình ra đề, bắt đầu từ mồng chín tháng hai, chia ra ba ngày mồng chín, mười hai và mười lăm. Thi Hội tổ chức ba cuộc thi, mỗi bần kéo dài ba ngày.
Khoảng vào độ hạnh hoa đua nở, triều đình sẽ dán thông báo kết quả thi Hội, vì vậy đây cũng được gọi là “Hạnh bảng”. Những người nổi danh trên bảng này cũng được xem là nhân tài.
Mà sau khi Hạnh bảng công bố năm ngày, liền bắt đầu cuộc thi Đình cuối cùng. Thí sinh sẽ thi thố với toàn bộ những thư sinh hàng đầu của Đại Trinh, tuy rằng đỗ Trạng Nguyên chưa hẳn có thể làm quan lớn, nhưng ít nhất có thể làm rạng rỡ tổ tông.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, mặc dù khí hậu vẫn rét lạnh như trước, nhưng trong nội tâm của các cống sĩ đang nóng như lửa đốt.
Hôm nay là ngày ba mươi tháng hai, là ngày công bố Hạnh bảng. Tất cả các thư sinh tài tử khắp các Châu của Đại Trinh đều tập trung bên ngoài trường thi ở Kinh thành. Bọn họ mang theo đủ loại tâm tình phức tạp, lo lắng, đợi quan sai dán thông báo.
Vốn dĩ Kế Duyên không biết trường thi ở nơi nào, nhưng đứng ở Sở phủ, hắn có thể nhìn ra xa liền thấy vị trí chuẩn xác, bởi vì bên kia có một đám mây do Văn khí tụ tập lại tạo thành, muốn bỏ qua cũng không được.
‘Doãn phu tử vốn tài ba trác tuyệt, còn nhận được thiên địa thanh khí vào lễ mừng năm mới. Bây giờ, hạo nhiên chi khí của y cường thịnh, linh đài vô cùng thanh minh, thành tích cũng nhất định cao hơn một bậc!’
Bởi vì tin tưởng vào bằng hữu của mình, cho nên hắn cũng không đến bên ngoài trường thi tham gia náo nhiệt.
…
Doãn Triệu Tiên và Sử Ngọc Sinh chen lấn không giống người khác, cũng không có người hầu mở đường, nên hai người đã bị một đám thư sinh đưa đẩy tới một nơi xa xôi nào đó.
“Ai nha, Doãn huynh, sao huynh không vội chút nào vậy, trong lòng ta như bị mèo cào rồi đây!”
Càng đến gần canh giờ yết bảng, Sử Ngọc Sinh càng khẩn trương đến nỗi muốn toát mồ hôi. Nhưng Doãn Triệu Tiên ở bên cạnh vẫn là dáng vẻ phong khinh vân đạm (*) như vậy. (*) gió thoảng mây trôi
Doãn Triệu Tiên nghe lời này, nhịn không được bác lại một câu.
“Ai nói ta không vội chứ? Ta đang rất nóng vội đây! Nhưng gấp gáp cũng vô dụng, đứng gần bảng hơn thì thành tích có thể tốt hơn sao?”
“Huynh nói cũng có lý, nhưng đứng ở sau này thì chúng ta cũng không nhìn thấy bảng thông báo đâu!”
Doãn Triệu Tiên cũng cười khổ một tiếng, cái này không phải là không thể cãi lại được. Y vừa định nói gì đó thì giọng nói hùng hậu của sai dịch triều đình vang lên.
“Yên lặng ~~~~ “
Toàn bộ những người đứng bên ngoài trường thi vốn đang lớn tiếng ồn nào, lúc này bỗng an tĩnh lại.
“Dán thông báo ~~~~ “
Quan sai hét lớn một tiếng. Bốn gã sai dịch đội vành nón viền bạc từ trong trường thi đi ra. Một người trong số đó ôm theo một tờ thông báo bằng vải vàng, thân người cũng cao lớn hơn mấy tên sai dịch còn lại.
Bên ngoài có gã sai dịch cầm côn ngăn cản đám thư sinh. Đứng trước tên sai dịch có võ nghệ không tầm thường này, những thư sinh có chen lấn cũng không dám vượt qua vạch.
Bốn gã sai dịch hợp lực mở tờ thông báo ra, sau đó bốn người cùng khom người lấy đà, thi triển khinh công bay lên không trung. Mỗi người bắt lấy một góc tấm vải màu vàng, vỗ tới một góc trên bảng.
“Bịch” “Bịch” “Bịch” “Bịch” bốn tiếng chưởng lực đánh vào bức tường.
Mấy tên sai dịch hạ xuống, dĩ nhiên Hạnh bảng cực lớn đã dán xong.
Một lát sau, Doãn Triệu Tiên lại cảm nhận được một bầu không khí quen thuộc, giống như lúc còn ở Xuân Huệ phủ Kê Châu vậy.
Trong đám người, rất nhiều thư sinh lại ồn ào hỏi thăm.
“Doãn Triệu Tiên là ai?” “Người này đang ở đâu?”
“Ta có tên trên bảng, ha ha ha, ta có tên trên bảng” “Ta cũng vậy ha ha ha!”
“Chúc mừng chúc mừng. . .” “Ai. . .”
“Biết Doãn Triệu Tiên không?” “Không biết. . .”
“Ta biết rõ, ta biết rõ, ta từng nghe tên người này ở Văn Khúc Nhai, là Giải nguyên của Kê Châu!”
“Ài, tài trí hơn người, tài trí hơn người!”
…
Tiếng sau chồng lên tiếng trước, ba chữ “Doãn Triệu Tiên” được nói đến nhiều lần trong một tràng huyên náo đó. Biểu cảm của Sử Ngọc Sinh có chút không thể tin, Doãn Triệu Tiên cũng tim đập thình thịch.