– tôi nghĩ lại rồi, ở chỗ anh làm khách cũng rất tốt.
– ồ.
Người thiếu niên không rõ ý vị cười một cái, cũng chậm rãi thu lại khẩu súng trên tay, đồng thời phân phó người bên ngoài tới đưa cô đi.
– chú Ngôn, đưa cô ấy đến phòng nghỉ đi.
– vâng, đại thiếu gia.
Chú Ngôn lúc này mới đi vào dẫn cô đi.
Lúc nhìn thấy căn phòng cùng tất cả những trang phục và đồ dùng sinh hoạt giành cho con gái đã được chuẩn bị từ trước, nội tâm Tiểu Hạ liền vỡ vụn.
Xem ra họ đã có kế hoạch bắt cô từ lâu rồi.
Tiểu Hạ ngoài mặt rất phối hợp, nhưng chú Ngôn và mấy người kia vừa rời đi liền nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cứu viện, nhưng mà…
– không có sóng?
Không phải chứ!!!!
Tiểu Hạ vừa giơ điện thoại lên vừa chạy đông chạy tây xem có bắt được vạch sóng nào không, nhưng mọi nỗ lực của cô đều thất bại.
Hèn gì họ không đòi điện thoại của cô, hóa ra điện thoại ở đây hoàn toàn vô dụng.
Tiểu Hạ không từ bỏ, lại chuyển sang kết nối mạng wifi.
Nhưng sự thật lại vả cho cô một cái tát đau điếng.
Chỗ này không có mạng.
Biệt thự rõ là to mà lại không có tiền lắp mạng.
Đây là trời muốn diệt cô sao?
– Hoàng tiểu thư, đã đến giờ dùng bữa, mời cô ra dùng bữa ạ.
– tôi biết rồi.
Tiểu Hạ nhìn xung quanh vài vòng, cuối cùng quyết định giấu điện thoại vào tủ quần áo rồi mới ra ngoài.
Lúc thấy đường đi có vẻ không đúng thì tò mò hỏi người bên cạnh.
– chúng ta đi đâu vậy?
Không phải nói đi ăn sao? Sao hướng đi lại là phòng của tên kia vậy? Đây là muốn cô đi đón cả hắn cùng đi à?
Nữ hầu gái nghe vậy liền mỉm cười giải thích.
– Hoàng tiểu thư, thiếu gia nói từ giờ mỗi ngày cô đều phải sang dùng bữa với cậu ấy.
“…”
Cô nhịn.
Tiểu Hạ là một người co được giãn được, cho nên sau đó cô cực kỳ ngoan ngoãn đi đến chỗ của Lục Cửu rồi cùng hắn dùng bữa.
– Tiểu Hạ, cô có vẻ thích nghi rất tốt.
Lục Cửu nhìn cô tự nhiên như nhà mình thì nở nụ cười đầy ý vị.
– tôi cũng cảm thấy thế.
Tiểu Hạ cực kỳ không khiêm tốn nhận lời khen từ hắn.
Cứ thử bị bắt cóc tống tiền mấy lần liền học ra kinh nghiệm thôi.
Càng náo người chịu thiệt càng là mình, thà ngoan ngoãn ngồi một chỗ còn có cơm ăn.
Lục Cửu: “…”
Lục Cửu nghẹn họng hồi lâu, mãi sau mới cười nói.
– vậy thì tốt.
Đáp lại hắn là nụ cười trừ của Tiểu Hạ, sau đó chính là mạnh ai người nấy ăn.
Chú Ngôn nhìn khung cảnh kỳ cục ở trước mắt, mày cũng không nhíu lấy một cái, lúc ra ngoài còn dặn người hầu tìm hiểu khẩu vị của Tiểu Hạ một chút.
Dù sao tâm trạng cô ấy tốt thì thiếu gia mới vui vẻ được.
Người hầu rõ ràng không hiểu ý ông cho lắm nhưng không dám trái lệnh nên vẫn nhanh chóng đi tìm hiểu.
– Lục thiếu gia, nếu đã dùng bữa xong, vậy tôi…
– còn món tráng miệng chưa đưa lên mà, cô vội cái gì?
“…”
Cô vội về ngủ có được không?
Đương nhiên Tiểu Hạ không dám nói ra, lại tiếp tục ngồi phát ngốc ở đó cùng hắn ăn trái cây.
Nhưng đa phần là cô ăn còn tên đó thì nhìn.
Tiểu Hạ thấy vậy không khỏi chột dạ, cũng không dám ăn nhiều nữa.
Lục Cửu nhìn cô với vẻ mặt cưng chiều, nhưng cô vừa ngẩng đầu lên hắn liền trở về vẻ lãnh đạm xa cách như thường mà hỏi cô.
– no chưa?
Gật gật.
– vậy cùng tôi đi dạo đi.
Á.
Sao lắm trò thế hả?
Thằng thần kinh!!!!!
Tiểu Hạ vô thức chửi ra một câu không được lập trình sẵn.
– không muốn?
– tôi bây giờ có hơi buồn ngủ…
– đi dạo xong sẽ không buồn ngủ nữa.
“…”