Nhưng một lát sau, thanh niên một sừng đứng ở phía xa đã lộ vẻ kinh dị, một tay bắt quyết, độc giác trên đầu lại tiếp tục bắn ra một đạo điện hồ.
Một màn tương tự lúc trước lại xuất hiện, lại có mấy trăm đạo thanh sắc điện hồ đồng thời bổ xuống.
Sự cân bằng thoáng chốc đã bị phá bỏ.
Thanh sắc điện quang khí thế đại thịnh lập tức bức lui hôi khí về phía sau. Thanh sắc điện quang lại nổ vang, bắt đầu biến ảo thành một con điện giao không ngừng quay cuồng tả xung hữu đột trong hôi khí.
Cự đại cốt điểu thấy vậy thì chín chiếc đầu đồng thời giương lên há miệng phun ra từng đạo hắc sắc quang trụ, tốc độ nhanh vô cùng.
Trong đó có năm đạo đánh thắng tới thanh sắc điện hồ trên không trung, bốn đạo vọt tới lam quang đang ập xuống.
Nơi phụ cận quang trụ đi qua, không khí trở nên nóng rực, vô luận là hồ quang hay lam quang dưới quang trụ điều tán loạn tiêu thất, dường như không chịu nổi một kích.
Chỉ chớp lên, quang trụ đã trực tiếp đánh tới thanh niên một sừng và người mắt cá.
Nhưng trong nháy mắt khi thân hình hai gã dị tộc nhân này bị quang trụ xuyên qua lại từ từ tan biến.
Đây rõ ràng chỉ là hai đạo ảo ảnh của chúng mà thôi.
Tiếp theo, tại hơn trăm trượng bên ngoài không gian trở lên vặn vẹo, hai đạo nhân ảnh từ từ xuất hiện.
Đây đúng là bản thể của hai gã dị tộc nhân.
“Thế nào, ngươi cảm thấy hung sát chi khí trên người nó còn sót lại được bao nhiêu?” Thanh niên một sừng thở dài, hướng về phía đồng bạn hỏi.
“Hẳn là không đủ một nửa, chỉ khoảng một phần ba mà thôi.” Người mắt cá nhíu mắt, không lưỡng lự trả lời.
“Ừm, cũng giống như ta tính toán. Nếu có hung sát chi khí sung túc duy trì thì nó cũng đã không cần phun ra Diệt Phách Thần Quang sớm như vậy.” Thanh niên một sừng bên cạnh trầm giọng nói.
“Xem ra Mẫn huynh quả thực không muốn bỏ qua chân linh âm khí, chuẩn bị đại chiến một lần rồi.” Người mắt cá mỉm cười.
“Nếu minh thi của Cửu Đầu Điều còn dư lại hung sát chi khí không nhiều thì ta đương nhiên không muốn bỏ qua chân linh âm khí. Chẳng qua trong này có chút cổ quái, với con minh thi này cũng không có uy năng để tạo ra nhiều chân linh âm khí tinh thuần như vậy.” Thanh niên một sừng nhìn về phía vụ hải mênh mông, nhíu mày nói.
“Đúng là có chút khả nghi, nhưng chỉ cần trong chân linh âm khí này không có đầu minh thi thứ hai thì chúng ta cũng không cần quan tâm.” Người mắt cá cười hắc hắc.
“Đạo hữu nói cũng đúng, chúng ta xuất toàn lực thôi. Cần trong khoảng thời gian ngắn tiêu diệt thứ này.” Thanh niên một sừng suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.”
“Tại hạ cũng có ý này.” Trong mắt người mắt cá thoáng lóe lên vẻ âm lệ.
Giờ phút này, cốt điểu chín đầu ở phía xa nhìn thấy công kích của mình thất bại thì nổi giận lôi đình. Hai cánh của nó vỗ lên, một đầu hướng về phía vụ hải rống lên một tiếng, vô số vụ khí từ dưới đất bay lên.
Vụ khí trong phạm vi vài dặm đều bị cốt điểu thu lấy, hóa thành hắc sắc linh vũ bao bọc toàn thân. Lúc này nó hùng hổ bổ thẳng tới hai gã dị tộc.
Thấy tình hình như vậy, hai gã dị tộc nhân cho dù tự tin đánh thắng cũng không khỏi rùng mình.
Thanh niên một sừng lập tức vỗ lên thiên linh cái của mình, bỗng chốc cả người hóa thành một quái vật cao trăm trượng, toàn thân mặc đồng giáp, trên người có vô số thanh sắc điện hồ lưu chuyển. Lúc này hắn chính diện nghênh kháng công kích của đối thủ.
Còn người mắt cá lại vung tay trảo lên hư không, nhất thời trong tay đã xuất hiện một cây tam xoa kích kim quang xán lạn.
Hắn khẽ vung tam xoa kích lên.
Nhất thời ba chiếc đinh ba trên tam xoa kích hiện lên ba loại linh quang lam – bạch – hoàng!
Người mắt cá cũng biến hình hóa thành mình người đầu cá cực lớn. Tiếp đó tam xoa kích trong tay cũng đồng thời biến lớn vô số lần.
Quái vật cầm tam xoa kích trong tay, nhất thời tam sắc quang hà xung quanh cuồn cuộn hiện lên hóa thành lam sắc ba đào, bạch sắc cuồng phong cùng thanh sắc thiểm điện.
Thân hình nó nhoáng lên, liền huy động tam xoa kích trong tay đánh về chiến đoán phía trước.
Nhất thời tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, không khí xung quanh cùng mặt đất đều không ngừng rung lên kịch liệt, tiếng nổ lớn truyền đi cả ngàn dặm.
Động tĩnh lớn đến vậy, trừ phi Hàn Lập là kẻ điếc mới không nghe thấy.
Hàn Lập trong động phủ thấy vậy thì lập tức kích phát cấm chế Vạn Lung Châu, quan sát đại khái tình hình chiến sự hơn trăm dặm ngoài xa.
Chỉ thấy thân hình khổng lồ của cốt điểu chín đầu ở bên trong hắc vụ – điều này khiến Hàn Lập hít sâu một hơi.
Tại Hắc Minh vụ này không ngờ còn ẩn chứa một tồn tại đáng sợ như thế, hắn lần trước cũng từ vụ khí đi ra thế nhưng không làm kinh động đến quái vật này, xem ra là đại vận!
Nếu không lấy thần thông có thể chống lại hai gã Hợp Thể kỳ ra tay với hắn thì quả thực là hữu tử vô sinh.
Nhìn ba tồn tại Hợp Thể phía xa xa đang tranh đấu, lốc xoáy tận trời, vụ khí cuồn cuộn; đồng tử Hàn Lập co rụt lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào ba quái vật cực lớn tại chiến đoàn, thần sắc do dự một chút.
Lấy nhãn lực của hắn đương nhiên có thể nhìn ra hai gã dị tộc nhân kia đang chiếm thượng phong nhất định, hơn nữa chiến đoàn cũng đang từ từ di chuyển tới gần động phủ của hắn.
“Không được, nơi đây không thể ở lại. Mặc kệ chúng tranh đấu có ảnh hưởng tới động phủ của mình không, hiện tại chính là cơ hội tuyệt hảo để rời đi. Nếu không đến khi phân ra thắng bại thì muốn đi cũng đã muộn.” Tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, Hàn Lập rốt cục cũng hạ quyết định.
Lúc này hắn không hề do dự, thân hình nhoáng lên, nháy mắt hóa thành một đoàn thanh hồng bay đi.
Một thoáng sau, thanh quang chợt tắt, Hàn Lập đã xuất hiện ở trong dược viên.
Ở trước mặt hắn đang là một dãy Kim Lôi Trúc vạn năm xanh tươi.