Xuất thân của tôi tất cả mọi thứ đều là giả, tất cả đều là được bịa ra. Tôi là con cờ được nhà họ Phó nuôi, Phó Thiết Ảnh là cậu chủ của tôi, tôi lớn lên cùng với cậu ấy. Nhiệm vụ duy nhất của tôi là phục tùng mệnh lệnh của cậu chủ.”
“Lúc đầu khi Cố Thành Trung mới về nước, không có bất cứ thông tin gì liên quan tới anh ta cả. Bên cạnh anh ta đã có Khương Anh Tùng, nếu tôi xuất hiện đương nhiên sẽ rất đáng nghỉ, vậy nên tôi ra tay với Cố Triệt trước. Cố Triệt ngu dốt, không nhìn ra được mục đích thật của tôi. Chẳng bao lâu tôi đã trở thành trợ thủ đắc lực của anh ta. Lấy được tập đoàn Cố Linh thì sẽ rất có tiếng nói. Thứ mà cậu chủ cần chính là tập đoàn Cố Linh và… mạng của Cố Thành Trung.
“Nhưng không ngờ về sau Cố Thành Trung lại phát triển nhanh như vậy, trở thành người điều hành của tập đoàn Cố Linh. Chính vì thế nên tôi mới chạy tới đây. Gả cho anh cũng chỉ vì muốn lấy được càng nhiều thông tin của anh ta 221) mà thôi.
“Chỉ… chỉ vì chuyện đó thôi sao?”
“Đúng, chỉ có thế mà thôi. Tôi không yêu anh, cũng không yêu đứa con kia.
Tôi chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ thôi.”
Lâm Thanh Huyền chống hai tay xuống đất, năm chặt lấy những sợi lông trên tấm thảm.
Lâm Thanh Huyền cố gắng chống đỡ, khuôn mặt cô ta đã rất nhợt nhạt.
“Khương Anh Tùng, anh đúng là rất ngu ngốc. Tôi đối xử thật lòng với anh hay không mà anh cũng không nhìn ra được sao? Đàn ông đúng là dễ bị lừa!”
“AI”
Khương Anh Tùng nghe được câu này không kiềm chế được tâm trạng của mình, một cái tát giáng mạnh vào mặt Lâm Thanh Huyền.
Cái tát rất vang và cũng rất mạnh.
Lâm Thanh Huyền gục hẳn xuống đất, tai cô ta kêu ù ù, đầu cũng trở nên rất nặng, nhất thời không ngồi dậy được.
Mũi và miệng cô ta đều đang chảy máu, dấu tay trên mặt càng lúc càng rõ ràng, người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy kinh hãi.
Khương Anh Tùng cầm lấy khẩu súng, trái tim Hứa Trúc Linh như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô tưởng anh ta định giết Lâm Thanh Huyền nhưng không ngờ anh ta quỳ rạp xuống trước mặt cô.