“Khụ khụ!”
Mai Tâm Nguyệt thở một cách khó khăn, ho liên tục và phải hơn một phút sau mới trông khá hơn.
“Họ Khâu kia, ông điên rồi!” Mai Tâm Nguyệt hét lên.
“Tôi không điên” Khâu Phong đột nhiên làm ra vẻ bình tĩnh: “Tôi chỉ muốn nói rằng nếu như lần này tôi xong rồi thì cô cũng không sống được đâu, đừng quên là cô đã mua nhà ở Đại Hải như thế nào. Nếu như tôi công bố những điều này thì cô nghĩ cô sẽ tốt sao? Dù sao tôi cũng không quan tâm được nhiều như vậy, trái phải thế nào cũng phải chết chi bằng chết cùng nhau”
Sắc mặt Mai Tâm Nguyệt liền thay đổi, cô ta im lặng vài giây rồi nói: “Được lắm, họ Khâu kia, ông thật độc ác!”
Bên ngoài nhà máy bỏ hoang.
Bên trong chiếc Mercedes-Benz GT màu đỏ đang chạy trên đường là tiếng cười như chuông bạc của Lâm Ngữ Lam vang lên.
“Vợ à, em sao vậy cứ cười suốt dọc đường thôi” Trương Thác đang lái xe có vẻ bất lực, nếu bị nhân viên của Lâm Thị nhìn thấy nữ tổng giám đốc lạnh lùng của họ đang cười như một cô bé thì e rằng họ sẽ không thể chấp nhận được.
“Chồng à, anh cũng xấu xa quá rồi” Lâm Ngữ Lam lấy tay che miệng rồi nói: “Náo loạn một hồi hóa ra lại là diễn tập, anh lại lừa em”
“Anh sợ kĩ năng diễn xuất của em không đủ” Trương Thác mỉm cười: “Đến lúc đó mà bị Khâu Phong nhận ra được thì còn ý nghĩa gì nữa cơ chứ”
“Ha ha, chồng à, anh phải nói trước với em chứ, em thật sự có thể diễn sương sương. Vừa rồi khi Khâu Phong nghe thấy đây chỉ là cuộc diễn tập cả người ông ta liền ngẩn ra, thật là thú vị.”
Trương Thác nhìn bộ dạng đang cười toe toét của Lâm Ngữ Lam liền vươn tay lên nắm lấy Lâm Ngữ Lam và nói nhỏ: “Vợ à, buổi tối còn có cái này thú vị hơn”
“Còn chuyện gì thú vị hơn nữa?” Lâm Ngữ Lam tò mò nhìn Trương Thác với ánh mắt sáng ngời.
Khi Lâm Ngữ Lam nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng của Trương Thác cô chợt hiểu ra, khuôn mặt xinh đẹp bỗng đỏ bừng lên: “Anh đúng là đồ lưu manh!”
“He he!” Trương Thác bật cười: “Cùng với vợ thì có chút lưu manh cũng không phải lưu manh, bố của chúng ta không phải đang giục sinh cháu trai sao, ha ha”
Trương Thác cười ha hả rồi giậm chân ga, chiếc Mercedes-Benz GT rực lửa lao đi giống như con báo điên, phi trên con đường không người này rồi lao thẳng về nhà.
Lâm Ngữ Lam ngồi ở ghế phụ, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ và im lặng không nói gì.
Đèn xe chiếu vào con đường mòn trước mặt, giữa đường đột nhiên xuất hiện một bóng người, người này mặc quần áo vải lanh và đội mũ, lẳng lặng nhìn chiếc Mercedes-Benz GT màu đỏ của Trương Thác đang tiến tới.