“Không ai trong các người có thể thay đổi ý định của tôi.”
Tạ Mạnh Trí nổi giận: “Bàng Trung Cương, anh thật to gan!”
“Ha ha, vậy thì sao?” Bàng Trung Cương nói: “Đội trưởng Tạ, anh cũng không phải cấp trên của tôi, quản được sao? Giang Nghĩa, cậu cũng chỉ là người dân bình thường về hưu mà thôi, càng không có quyền quản tôi. Hôm nay, tôi chính là lão đại nơi này, tôi xem các người ai có thể đi được?!”
Tình cảnh lập tức trở nên xấu hổ.
Bàng Trung Cương tuy răng không phải nhân viên chính phủ, nhưng anh ta lại là tổng giám đốc sân bay, sân bay chịu sự quản lý của anh ta, ở chỗ này cho dù là cảnh sát cũng không thể động đến anh ta.
Rất khó xử lý.
Trong lúc khẩn trương này, một nhóm người khác tiến vào.
“Ồ? Là ai mà ngông cuồng như vậy chứ?”
Đây là một giọng nói tương đối già nua.
Ánh mắt của mọi người đều nhìn qua, nhìn thấy một ông cụ đầu đầy tóc bạc nhưng thần thái sáng láng, mặc một thân tây trang màu xám trắng, thu thập không nhiêm một hạt bụi.
Vừa nhìn, chính là một người cao quý.
Nhìn thấy người này, Bàng Trung Cương liền nhụt chí, tất cả khí thế vừa rồi đều biến mất.
Ông cụ này, chính là phó cục trưởng Trương cục hàng không khu Giang Nam.
Sân bay lớn nhỏ; công ty hàng không, nhưng toàn bộ đều do người ta quản lý, Ông ta chính là cấp trên thật sự của Bàng Trung Cương.
Vừa nhìn thấy phó cục trưởng Trương, Bàng Trung Cương lập tức giống như là bóng cao su bị xì hơi, vội vội vàng vàng chạy tới, cười nói: “Ôi, phó cục trưởng Trương, là làn gió nào đưa ngài tới đây vậy? Ngài bận rộn như vậy, sao lại rảnh rõi đến sân bay?”
Phó cục trưởng Trương cười cười, nói:”Tôi tới đây, đương nhiên là vì tới tiên ngài Giang rồi.”
“Đây…