“Cháu, cháu nói như vậy, ý muốn nói †a nhân tâm không có tình nghĩa, không để ý đến sống chết của nhà họ Cố, phải không?”
Bàn tay bỗng giơ lên cao, rồi hạ xuống mang theo chút gió…
Hứa Trúc Linh không né tránh, đôi mắt ươn ướt nhìn bà ta, rơm rớm nước mắt.
Tay của dì đã đến bên mặt của cô, song dù có thế nào cũng không hạ xuống được.
Cuối cùng, Quý Thiên Kim nghiến răng siết chặt nắm tay, quay lưng lại, sợ nếu mình nhìn tiếp, thì sẽ bị tức chết.
Đúng, cô nói đúng rồi, phụ nữ nhà họ Quý đều rất cứng đầu, từ trong xương cốt mà ra.
Đã nhận định người đàn ông nào, thì cả đời này cũng sẽ không bao giờ thay đổi.
Mà cái giá phải trả… cũng đều rất lớn.
Bạch Nhược Minh Lan đã mất, mà Ngọc Diệp cũng đã mất, còn mình thì sao chứ? Không thể sinh con, lãng phí hai mươi năm thanh xuân một cách vô ích, dùng để giận dõi với Tân Nhâm Thành.
Mà bà ta nhìn thấy Hứa Trúc Linh như vậy, dù sao thì cũng muốn làm điều gì đó, không muốn để cô phải giãm lên vết xe đổ.
Nhưng dường như bà ta đã sai rồi, Hứa Trúc Linh căn bản không biết ơn chút nào, mà còn khăng khăng muốn cùng tiến cùng lùi với Cố Thành Trung nữa.
Cô rốt cuộc có biết, cái giá phải trả sẽ lớn bao nhiêu không?
Bà ta thở dài thườn thượt, nới lỏng nắm tay ra.
“Được, đây là sự lựa chọn của cháu, dì tôn trọng cháu. Sau này, ít đi đến nhà họ Quý một chút, để tránh bị truyền ra tin tức liên quan đến bám váy gì đó.”
“Cháu biết rồi, cảm ơn dì đã đồng ý.”