Người bên ngoài nhìn thấy Viêm Dương vừa ra tay đã dùng một trong tuyệt học của Liệt Diễm Các là Liệt Diễm, nhất thời ào ào nghị luận.
Hàn Phong trông thấy bàn tay Viêm Dương không ngừng đánh tới gần hắn, trong mắt tinh quang chợt lóe, một chân hơi cong, lập tức đạp mạnh về phía trước, đấu khí trong cơ thể tuôn ra, đồng dạng đánh một chưởng, nghênh tiếp quyền đầu của Viêm Dương.
Thấy Hàn Phong dĩ nhiên muốn cùng mình ngạnh công, khóe miệng Thấy nhếch lên một nụ cười nhạt, vận khởi đấu khí trong cơ thể, bên ngoài quyền đấu mơ hồ có thể thấy một cỗ hồng sắc tụ tập lại.
Trong chớp mắt, song chưởng của hai người đã va chạm với nhau.
Lập tức, hai cổ đấu khí va chạm sản sinh kình khí rung động, nhất thời lấy hai người làm trung tâm tản ra xung quanh, còn bàn tay hai người vừa chạm vào nhau, lập tức lại phân ra. Hàn Phong chỉ cảm thấy một cổ năng lượng nóng cháy tựa hồ xuyên qua bàn tay mình, chui vào cơ thể.
Lập tức hừ lạnh một tiếng, một cỗ đấu khí từ trong cơ thể hắn bộc phát, trong khoảnh khắc liền bức cỗ năng lượng nóng cháy kia ra ngoài.
Viêm Dương chịu một chưởng của Hàn Phong, nhất thời chỉ cảm thấy cánh tay tê dại, đấu khí trong cơ thể xuất hiện ngưng trệ, trong lòng nhất thời hoảng hốt.
Làm sao có thể? Tiểu tử này đến tột cùng có lai lịch gì, dĩ nhiên có thể ngạnh kháng Liệt Diễm chưởng của mình, sau đó còn đẩy lùi mình nữa.
Thân hình Viêm Dương sau khi thối lui một bước, một tay đỡ lấy cánh tay tê dại kia, hai mắt hơi chút ngạc nhiên nhìn về phía Hàn Phong.
– A! Hàn Phong có chút bản lĩnh, dĩ nhiên có thể tiếp được Liệt Diễm chưởng của Viêm Dương.
Thiên Lôi Các Lôi Chấn trông thấy tình hình trong sân, có chút thấp giọng nói.
Lôi Chấn xưa nay bất hòa với Liệt Diễm Các Liệt Kinh Vân, nhưng đối với thực lực của Viêm Dương vẫn có chút hiểu biết, lúc này thấy Hàn Phong dĩ nhiên có thể ngạnh tiếp một chưởng, hơn nữa còn chiếm thượng phong, có thể thấy hắn cũng không yếu như trong tưởng tượng.
– Sư tỷ, Hàn Phong này đúng là có chút bản lĩnh, Viêm Dương dù hơi điên, nhưng ngoài Liệt Kinh Vân, Liệt Diễm chưởng của hắn là mạnh nhất.
Băng Tuyết Các, Tiểu Hàn thấy Hàn Phong một chưởng bức lui Viêm Dương, không khỏi thanh nói với Đường Vũ Nhu bên cạnh.
Đường Vũ Nhu nhìn Hàn Phong trong sân, nhưng cũng không trả lời Tiểu Hàn.
Trong khu nghỉ ngơi của Thiên Môn, Lý Ngọc tựa hồ đối với đối với biểu hiện của Hàn Phong cũng không quá mức kinh ngạc, chỉ là khi hắn xuất thủ, trong mắt chợt lóe tinh quang.
– Tiểu tử, nhìn không ra ngươi còn có bản lĩnh này, hy vọng ngươi có thể chống đỡ thêm vài lân.
Viêm Dương xoa cánh tay có chút tê dại, nói.
Hàn Phong cũng không để ý gì tới Viêm Dương, khi hắn còn đang nói, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt.
Lúc này đến lượt hắn tấn công!
Viêm Dương thấy thế, cũng không sợ hãi, vận đấu khí, thân thể co mạnh lại, cả người như đạn pháo bắn về phía Hàn Phong.
Nhìn thấy Viêm Dương lại sử dụng Liệt Diễm chưởng, khóe miệng Hàn Phong hơi nhếch lên, giữa không trung biến chưởng thành quyền, đánh về phía đối phương.
Quyền chưởng tiếp xúc nhau, đấu khí trong cơ thể Hàn Phong vừa chuyển mạnh, chợt một cỗ kình khí thực chất từ trong quyền đầu của hắn bắn ra.
Trong nháy mắt liền đem hỏa độc trên bàn tay Viêm Dương toàn bộ đánh tan, đồng thời một cỗ năng lượng mãnh liệt xuyên thấu qua lòng bàn tay Viêm Dương, chui vào trong cơ thể hắn.
Trong lòng Viêm Dương kinh hãi, hắn cũng không ngờ quyền kình của Hàn Phong dĩ nhiên bá đạo như vậy.
Không kịp ngẫm nghĩ nữa, Viêm Dương vội vàng vận đấu khí toàn thân, đồng thời thân hình bay ra ngoài, thu hồi lực đạo.
Hàn Phong tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, nhìn thấy Viêm Dương lui về phía sau, đầu ngón chân điểm một cái trên mặt đất, tốc độ tăng nhanh, thân thể hóa thành một đạo tàn ảnh đuổi theo Viêm Dương.
Nhìn thấy tốc độ Hàn Phong dĩ nhiên nhanh như vậy, trong lòng Viêm Dương rùng mình, cưỡng chế sự sợ hãi, quát một tiếng, hai tay liên tục đánh ra.
Một cổ hơi thở nóng bỏng lại lan ra xung quanh thân thể Viêm Dương.
Đối mặt với năng lượng nóng bỏng cuồng bạo này, Hàn Phong không chút sợ hãi, trong mắt tinh quang chợt lóe, bay thẳng đến Viêm Dương.
Nhìn thấy Hàn Phong không hề sợ hãi lao tới, Viêm Dương lập tức cắn răng một cái, toàn bộ đấu khí trong cơ thể quán nhập cánh tay, đồng thời hét lớn một tiếng, một chưởng nghênh đón.
Phanh!
Công kích của hai người lại chấn khởi một cỗ khí lãng rất nhỏ.
Bất quá lần này Viêm Dương sau khi chịu một quyền, cả thân thể không thể khống chế, lui liền bảy tám bước, mới miễn cưỡng đứng lại được, Hàn Phong thì vẫn vững như núi.
Thực lực mạnh yếu, liếc mắt liền thấy.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 152: Vận may hay là thực lực ?