!?
Người này vừa nhìn đã nhận ra ngụy trang của hắn !?
Vòng cổ của hắn, là Linh khí cao cấp. Đến Thần Hóa Cảnh cường giả cũng không nhìn thấu được !
Người này, rốt cuộc là cảnh giới gì đây !!
Tiết Thanh Hàn hơi rũ mắt, đầu cũng hơi cúi xuống, che giấu biểu cảm trên mặt.
Lam Nguyệt không hề bất ngờ, hai tên lão quái vật này ở Thượng giới cũng là địa vị không thấp, huống hồ ở Hạ giới này chứ.
“Đúng là ăn nói khó nghe, Tuyết lão thái gia.”
“Ngươi thì ăn nói dễ nghe à !!”
Tuyết Phong Trần nhắm mắt, đè nén cảm xúc muốn tấu Lam Nguyệt một trận.
Nếu không phải cô ta là nữ nhân của Đế Quân, hắn mới không nhịn !
Lam Nguyệt tựa vào ghế, liếc qua Huyền Tịch vẫn đang chăm chú nhìn nàng.
“Sao hả ? Chàng ghen rồi ?”
Huyền Tịch lãnh đạm trả lời.
“Không, ta tin nàng.”
Lam Nguyệt nghe lời này, cười rộ lên. Sau đó đưa tay chỉ về phía Tiết Thanh Hàn phía sau, nháy mắt với Huyền Tịch một cái, nói:
“Đệ tử ta mới nhận, chàng thấy thế nào ?”
Huyền Tịch dời mắt, vành tai khó thấy được hơi đỏ lên. Đợi hắn đưa mắt nhìn Tiết Thanh Hàn, thần sắc đã khôi phục bình thường.
“Tư chất không tồi, đáng tiếc linh căn bị phế rồi.”
Lam Nguyệt khẽ gật đầu, mở miệng:
“Quả thật là vậy, nhưng ta nhìn thấy linh căn hắn vẫn còn có thể cứu được.”
Huyền Tịch khẽ gật đầu.
“Đúng là có thể khôi phục.”
“Chàng có cách !?”
Lam Nguyệt sáng mắt lên, hỏi. Huyền Tịch khẽ gật đầu.
“Chỉ cần ta dùng chút Thần lực…”
“Khôg được.”
“Tuyệt đối không được !”
Lam Nguyệt và Tuyết Phong Trần đồng thanh lên tiếng. Hai người nhìn nhau một chút, đều nhíu mày.
“Ngươi cũng biết hắn bị thương ?”
Tuyết Phong Trần hỏi, Lam Nguyệt lập tức khinh bỉ nhìn hắn. Quay sang Huyền Tịch.
“Hiện tại chàng mà còn tùy tiện dùng Linh lực, không chờ thương thế của chàng giết chết chàng, ta sẽ ra tay giết chàng trước.”
Huyền Tịch bất đắc dĩ nhìn nàng, chỉ có thể ngoan ngoan nghe lời.
“Được.”
“Tiểu nha đầu, nếu ngươi muốn, bổn tọa có thể giúp ngươi.”
Tuyết Phong Trần lên tiếng, trên mặt treo một nụ cười giảo hoạt. Lam Nguyệt vừa nhìn liền biết hắn không có ý tốt.
“Chuyện của ta, còn chưa cần người ngoài giúp.”
Tuyết Phong Trần giật giật mi mắt, vừa rồi không phải còn muốn Đế Quân giúp sao ! Bây giờ hắn mở lời liền trở mặt !? Đúng là không biết điều !!!
“Nàng tìm được thuộc hạ chưa ?”
Lam Nguyệt khẽ lắc đầu, trả lời.
“Vẫn chưa, nhưng mà đã có chút manh mối, chắc hẳn ta sẽ ở lại Tây Kinh này một thời gian.”
“Ừm.”
“Đệ tử ngoan, giới thiệu giới ngươi một chút, đây là Huyền Tịch, nam nhân của vi sư.”
Lam Nguyệt cười tủm tỉm, nghiêng đầu nhìn Tiết Thanh Hàn, lại nhìn Huyền Tịch, nói.
Tiết Thanh Hàn ngộ ra, vừa nhìn cử chỉ của Sư tôn, hắn liền biết nam nhân này và người không phải quan hệ bình thường. Quả nhiên là quan hệ đó…
“Đệ tử Tiết Thanh Hàn, ra mắt sư công.”
“Khụ,…”
Huyền Tịch ho nhẹ một tiếng, nhìn phu nhân nhà mình vãn đang cười tủm tỉm nhìn hắn, không khỏi có chút bất đắc dĩ.
“Nếu đã gọi một tiếng sư công, vậy ta cũng nên tặng ngươi một thứ.”
Huyền Tịch lên tiếng, hắn đem một chiếc hộp đưa cho Tiết Thanh Hàn.
Tiết Thanh Hàn cung kính nhận lấy. Hắn mở hộp ra, bên trong lẳng lặng nằm một ngọc giản.
“Đây là một bộ công pháp phù hợp với ngươi, đợi linh căn khôi phục, ngươi có thể bắt đầu tu luyện.”
“Đa tạ sư công.”
Tiết Thanh Hàn đem hộp cất đi, cung kính hướng Huyền Tịch cảm tạ.
Huyền Tịch khẽ gật đầu, quay sang Tuyết Phong Trần. Tuyết Phong Trần vừa nhìn đã biết hắn muốn gì. Rõ ràng là muốn hắn ra tay cứu người mà !
Đệ tử của các ngươi, liên quan gì tới ta chứ !!
“Hừ ! Một trăm vò Phong Thanh Tửu !”
“Thành giao.”
Tuyết Phong Trần nghiến răng nghiến lợi. Nếu biết hắn dễ dàng đồng ý như vậy, hắn liền ra điều kiện cao hơn rồi !
“Tiểu tử, lại đây.”
Tiết Thanh Hàn nhìn Lam Nguyệt một cái, thấy nàng gật đầu, liền theo Tuyết Phong Trần rời đi.
“Hắn sắp làm gì đệ tử của ta vậy ?”
“Yên tâm, hắn nhìn thì có chút không đứng đắn, nhưng lúc làm việc lai rất nghiêm túc.”
“Ừm, ta tin chàng.”
Chờ hai canh giờ trôi qua, Tiết Thanh Hàn và Tuyết Phong Trần vẫn chưa quay lại. Lam Nguyệt cũng không sốt ruột, dù sau khiến một người bị phế linh căn khôi phục bình thường, cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Cánh cửa mở ra, Tuyết Phong Trần đã quay lại, nhưng Tiết Thanh Hàn thì không thấy đâu. Lam Nguyệt hơi nhướng mi.
“Đệ tử của ta đâu ?”
“Ngất rồi. Tên đó cũng không tồi, tái tạo Linh căn vốn dĩ như chêt đi sống lại, hắn cả quá trình đều không rên lấy một tiếng. Tiểu nha đầu, ngươi đúng là đã nhặt được bảo bối.”
Tuyết Phong Trần vươn vai một cái, lười biếng ngồi xuống ghế.
“Đa tạ ngươi, ta đi xem hắn một chút.”
Lam Nguyệt khẽ gật đầu, lại quay sang Huyền Tịch.
“Chàng đi cùng ta không ?”
“Ừ.”
Ta đến đây vì nàng mà.
_______
Lam Nguyệt đến chỗ Tiết Thanh Hàn, quả nhiên hắn đã khôi phục linh căn như cũ. Chẳng qua vẫn còn hôn mê chưa tỉnh.
Diệp Mộng cũng đã chuẩn bị chỗ dừng chân ở Lạc Thiên Lâu. Tụ tập lực lượng của Cửu Môn ở Tây Kinh, tiến hành điều tra. Huyền Tịch và Tuyết Phong Trần đều không tham gia tìm hiểu chuyện của Tuyên Vọng. Còn Lam Nguyệt vẫn thường ra ngoài, tìm hiểu tin tức từ phía Thẩm gia.
Cuối cùng cũng phát hiện ra dị thường !