Phải biết rằng thứ tra tấn con người nhất không phải là chuyện gì kinh thiên động địa, mà là sự tra tấn thẩm thấm qua những kẻ hở trong sinh hoạt hàng ngày.
Giang Lương Tài:……
Đã xảy ra chuyện gì?!
Hình như hắn nghe thấy tiếng mẫu thân đang cãi nhau với thê tử.
Sau lưng Giang Lương Tài gánh rất nhiều củi, chất lên rất cao, nặng tới mức khiến lưng hắn còng xuống, giờ phút này hắn đang đứng ở cửa, nhìn hai người đang giàng co trong sân viện.
Đã xảy ra chuyện gì, lại xảy ra chuyện gì?!
Chạy, chạy, chạy mau……
Trái tim Giang Lương Tài khẩn trương đập liên hồi, da đầu tê dại, hận không thể quay đầu chạy trốn.
Giang Bạch Minh nói với Giang Lương Tài: “Lão đại đã về rồi, mau buông đồ xuống, có chuyện cần phải giải quyết.”
“Được.” Vẻ mặt Giang Lương Tài đầy hoang mang mà buông đồ xuống, đi theo vào trong nhà chính.
Ngô thị nhìn thấy trượng phu đã trở về, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, nếu cứng rắn bắt đứa trẻ đi, quả thực một nữ tử như nàng không đấu lại nhiều người như vậy.
Lão Tiền thị hô lên với đại nhi tử: “Lão đại, hưu nàng ta đi, nhất định phải hưu nàng ta, đuổi kẻ chuyên gây rối này đi, hưu kẻ gây rối không biết xấu hổ này đi.”
Sắc mặt Giang Lương Tài cứng đờ, “Nương, có chuyện gì từ từ nói.” Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Hưu Ngô thị?
Sao lại nghiêm trọng như vậy?
Đại Nha luôn nhát gan, nhưng lần này lại khóc lóc nói với Ngô thị: “Nương, không được hưu, không được.”
Hưu nương, nàng vào Nhị Nha liền không có nương, tuổi của Đại Nha đã có thể hiểu chuyện, hơn nữa mấy người lớn sẽ nói, nương ngươi không cần các ngươi, các ngươi là những đứa trẻ không có nương, thật đáng thương.
Dọa đứa trẻ bật khóc.
Những đứa trẻ khác cũng sẽ nói theo, ngươi không có nương, ngươi là con hoang, kéo dài giọng ra mà nói, còn vỗ tay, Đại Nha chỉ tưởng tượng thôi đã cảm thấy hít thở không thông.
Lão nhị Giang Nguyên Trung nói: “Đại ca, chuyện này là do Nhị Nha sai, cả nhà thật vất vả mới có thêm một nguồn thu, lại bị Nhị Nha hủy mất, nếu chọc thiếu gia kia không vui, thì hắn sẽ không tới nữa.”
Việc hủy đi tiền tài đối với một số người mà nói, chính là như giết cha giết mẹ, không đội trời chung!
Liên quan đến lợi ích của cả gia tộc, cho nên hiện tại tất cả mọi người đều bất mãn với Nam Chi, việc xấu trong nhà sao có thể đem ra cho người ngoài biết được, cô há miệng là lại nói ra ngoài.
Rõ ràng đây là một chuyện tốt với tất cả mọi người, lại có người không hiểu chuyện, không muốn cùng nỗi lực với người khác.
Giang Lương Tài nghe mọi người oán giận, đại khái cũng hiểu ra căn nguyên của mọi chuyện, đầu hắn giống như bị một cây búa giáng xuống, hai mắt nổi đầy sao, không biết nên làm thế nào cho phải.
Hắn theo bản năng muốn nữ nhi nói lời xin lỗi: “Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, không được nói lung tung, nói lung tung.”
Nam Chi xin lỗi: “Thực xin lỗi cha.” Nhị Nha tỷ tỷ quá tức giận, rất khó chịu.
Nam Chi cẩn thận ngẫm lại, lẽ ra cô không nên nói thẳng, nhưng cô còn nói thêm: “Thiếu gia kia định báo thù cho đường ca, ta sợ đường ca lại bóp chết tằm của ta.”
Hắn vừa mở miệng đã nói, kia là ca ca của ngươi, ngươi đánh ca ca là không đúng.
Liền mặc kệ việc đường ca bóp chết tằm phải không?
“Làm càn, cái gì mà báo thù với không báo thù, đều là người một nhà, có cái thù gì, ngươi còn nhỏ tuổi đã nhỏ nhen, hay ghen ghét, bây giờ lại còn muốn hắt chậu nước bẩn lên người thiếu gia.”
“Đúng là con gà mái ti tiện không lên được mặt bàn, tính tình bạo ngược, một chút thù hận cũng phải gắt gao nhớ kỹ, chưa bao giờ suy nghĩ cho người khác, chỉ muốn bản thân được thống khoái mà không quan tâm đến ai.”
“Ngươi luôn cảm thấy người nhà không thích ngươi, không cho ngươi ăn, nhưng ngươi có tự hỏi là ngươi có xứng hay không, có đáng để người khác phải đối xử tốt hay không, ngươi một chút cũng không hiểu chuyện, một hai phải phá tan cái nhà này, làm như vậy thì ngươi có lợi gì?”
Giang Bạch Minh vốn là một vị chủ nhà ít nói, vậy mà lúc này lại nói nhiều như vậy, rõ ràng là đang rất tức giận.
“Lão đại, đứa nhỏ này hỏng rồi, xử lý thế nào tự ngươi quyết định đi, lần này Giang gia sẽ làm người xấu một lần, từ bỏ chất nữ này.”
Chuyện lần này đã khiến Giang Bạch Minh thật sự tức giận, vừa mở miệng ra thì chính là từ bỏ đứa chất nữ này, cũng có nghĩa là mặc kệ sống chết của cô, cũng sẽ không quản chuyện hôn sự sau này của cô nữa.
Không riêng gì loại bỏ ra khỏi gia tộc, mà còn là mặc kệ hết tất cả những gì liên quan tới đứa nhỏ này.
Nữ tử vốn là phải dựa vào gia tộc mới có thể sống, nay lại mặc kệ, đối với một nữ tử mà nói chính là một chuyện vô cùng tàn khốc.
Mặc kệ sao?!
Trong lòng Nam Chi thật vui mừng.
Còn có thể có chuyện tốt này nha.
Sau này Nhị Nha tỷ tỷ sẽ không bị ép gả cho tên nam nhân xấu xa kia nữa!