Không riêng gì những thanh niên trai tráng kia, nghe nói sa đạo vừa định tới đây thì người nhà của bọn họ già trẻ đều ra trận. Sa đạo hung tàn tất cả mọi người nghe nói qua, không có gì so được với bảo vệ mình và bảo vệ gia đình và gia viên tốt hơn, bọn họ phải dốc sức liều mạng.
Kiều cùng Chu phụ trách quy hoạch vị trí xây dựng tường thành, đồng thời xác định vị trí của rãnh sâu. Còn lại chính là chuyện của những dân chúng kia. Từ đốn củi cho tới đào đất một đám làm việc vô cùng hăng hái.
Vốn Kiều còn lo lắng chuyện xây dựng tường thành chậm chạp, thời gian vài ngày chưa chắc đã làm được, nhưng mà Mạnh Hàn yêu cầu cũng không cao, chỉ cần làm kiên cố có thể đem tất cả bao quanh lại, phía trên có chỗ cho người đứng công kích, phía dưới có thể ngăn cản kỵ binh trùng kích tường thành đơn sơ là được rồi, đây cũng không phải là chuyện gì quá phức tạp, chỉ là đào hầm sau đó cho cây gỗ lên và lắp đất lại là được, sau đó lại ngụy trang như không có việc gì là xong.
Thời gian không tới nửa ngày là tới tối, Mạnh Hàn đã nhìn thấy một vòng tường thành xuất hiện, ít nhất là có thể cho người đứng. Tin tưởng chỉ cần thêm một ngày đầy đủ đạt tới yêu cầu của Mạnh Hàn.
Về phần vũng hố hãm mã ngay cả tiểu hài tử không có việc gì đào một ít cũng được. Rãnh không cần phải quá sâu. Đào đất mà thôi, không cần hàm lượng kỹ thuật gì đó, phân công người làm vào trước buổi ăn cơm tối là đã xong, Mạnh Hàn nhìn thấy một vòng rãnh sâu xuất hiện, đầy đủ rộng, đầy đủ sâu. Cho dù là bộ binh rơi xuống cũng chưa chắc có thể dễ dàng leo lên.
Móc hết đất toàn bộ xếp cây cối vào làm tường thành đã gia tăng cường độ chịu lực của tường thành, những khe hở được cây và đá chèn vào, miễn cho cung tiễn thủ bắn qua khe hở công kích người ở phía sau tường thành.
Thời điểm nay sa đạo còn chưa có tới. Mạnh Hàn đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Gavin cùng Kiều liên phục phái người đi ra ngoài trinh sát, có tin tức của sa đạo phải nhanh chóng báo về cho mọi người biết.
Về phần những dong binh còn đứng lại trong trấn, Mạnh Hàn cho bọn họ hai lựa chọn, hoặc là tiếp nhận lãnh chúa đại nhân thuê, cộng đồng chống cự sa đạo hoặc là rời đi, Mạnh Hàn cũng không muốn nhìn một đám người có đao có kiếm nhưng lại trơ mắt đứng nhìn dân chúng lãnh địa của hắn bảo vệ.
Đương nhiên rời đi cũng được, binh khí trên người phải lưu lại, xem như Mạnh Hàn mua, mỗi một kiện giá phải chăng, Mạnh Hàn đều trả một món là một ngân tệ. Về phần huynh đệ Ải nhân ở lại trong tác phường ngày đêm không ngừng nghỉ chế tạo đao kiếm, bây giờ là thời khắc trọng yếu, những bình dân kia cũng có tinh thần chiến đấu rồi. Mạnh Hàn cũng không tin hơn một trăm sa đạo dám chém giết với cả ngàn người tay cầm đao kiếm?
Mạnh Hàn bản thân mình cũng không có nhàn rỗi, hắn cũng đi thị sát những phương hướng dễ dàng bị trùng kích nhất, Mạnh Hàn đã cố ý phòng gai đất chung quanh. Cường độ gai đất cũng không cao, chiều dài cũng không phải rất dài, nhưng mà đủ để ngăn cản tốc độ cực nhanh của kỵ binh. Mạnh Hàn muốn cũng chỉ là mục tiêu này.
Người trong thị trấn làm việc suốt đêm không có nghỉ ngơi, toàn bộ đều tăng giờ làm việc của mình. Ai cũng không biết sa đạo đến lúc nào, thời điểm này làm nhiều một chút có ý nghĩa lúc sa đạo tới cũng nhiều hơn vài phần tỷ lệ sống sót. Không cần ai thúc giục bọn họ, mọi người tự phát làm việc gấp rút, ai cũng không có lười biếng.
Tất cả người già yếu đều tập trung vào trong trấn, lần này Elyse bán đi đám tác phẩm nghệ thuật của Tinh linh tộc mang về rất nhiều kim tệ chính là mục tiêu. Mà những kim tệ này chính là hấp dẫn sa dạo liều mạng, cho nên chúng tuyệt đối không tha cho bất cứ người nào.
Kiều cùng Chu đã tính toán tất cả những nơi cần có người phòng thủ, cho nên tường thành kéo lê đầy đủ phạm vi, nhưng mà khoảng thời gian này vô cùng khẩn trương cho nên không có bao nhiêu chỗ nào còn trống. Đối với điểm ấy ai cũng không có dị nghị.