“Có một người thân phận tôn quý tới bái kiến Ám Hà, hơn nữa còn đạt được giao dịch gì đó với Ám Hà. Trong nội dung giao dịch có một phần là giết chết các ngươi.” Trúc đáp.
“Ta có thể hỏi người thân phận tôn quý đó không?” Diệp Nhược Y hỏi tiếp.
“Không thể.” Trúc cười lắc đầu.
“Vì sao?”
“Bởi vì chúng ta cũng như Ám Hà, đều là người làm ăn. Mỗi câu hỏi của cô đều có giá của nó. Mặc dù chúng ta là bạn cũ với vị Tiêu huynh đệ này nhưng câu hỏi của cô có giá khá lớn. Tình cảm giữa chúng ta còn chưa sâu đến mức đó.” Trúc chậm rãi nói.
Lôi Vô Kiệt không nhịn được nói: “Tiêu Sắt, giọng điệu người này giống ngươi thật đấy.”
Trúc cười nói: “Lòng dạ vị huynh đệ này cũng thật lớn, bị người ta đuổi giết dọc đường như vậy còn có thể nói chuyện vui vẻ được.”
“Một gương mặt khổ đâu giúp chúng ta qua ải khó được.” Lôi Vô Kiệt mỉm cười thoải mái.
“Thiếu hiệp nói rất có lý.” Trúc gật đầu một cái.
“Ta có thể hỏi một chuyện nữa không” Diệp Nhược Y lại hỏi.
“Chỉ cần không đáng tiền như câu hỏi vừa rồi.” Trúc đáp.
“Phía trước còn mấy đợt sát thủ đang mai phục? Chúng ta làm thế nào để chạy tới Lôi gia bảo trong năm ngày được?” Diệp Nhược Y thần sắc nghiêm túc.“Phía trước không có sát thủ, các ngươi cứ đi thẳng về trước là tới Lôi gia bảo.” Trúc đáp rất kiên quyết.
Mọi người nhìn nhau, đều thấy vẻ khó tin.
“Câu hỏi của Diệp cô nương thật ra là vấn đề mà chúng ta không trả lời được. Bách Hiểu đường nói trắng ra chỉ là vài người do thám, chuyện trước mặt có mấy đợt sát thủ làm sao chúng ta biết được. Còn các ngươi làm cách nào chạy tới Lôi gia bảo trong vòng năm ngày, đây là chuyện của các ngươi. Chúng ta càng không biết được.” Trúc như cảm nhận được sự nghi hoặc của mọi người, bèn nói tiếp.
“Vậy sao ngươi lại trả lời như vậy?” Diệp Nhược Y nghi hoặc hỏi.
“Bởi vì.” Trúc đột nhiên rút thanh trường đao bên hông ra. “Có chúng ta đây. Các ngươi chỉ cần đi thẳng về trước là được. Chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta.”
“Thế nhưng ngươi vừa nói, Bách Hiểu đường chỉ là người do thám?” Diệp Nhược Y hỏi.
Khi Trúc rút đao ra, gương mặt cũng đã thay đổi, từ một vẻ thanh nhã lạnh nhạt trở thành bừng bừng sát khí. Hắn cười nói: “Chúng ta một người mù, một kẻ điếc, không thể trở thành người do thám tốt nhất. Cho nên chỉ có thể làm việc khác, trở thành lưỡi đao cho Bách Hiểu đường.”
“Lời này rất hợp vần.” Tiêu Sắt nhún vai một cái, vỗ vai Trúc rồi nói: “Vậy xin nhờ các ngươi.”
“Khách khí rồi.” Trúc cúi đầu nói.
Long Nhĩ vẫn trừng mắt nhìn Tiêu Sắt, ánh mắt toát lên vẻ tức giận khó tả.
“Được rồi, đừng nhìn ta như vậy. Ta rất đáng thương mà?” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói, thân hình đã lướt qua bên cạnh Long Nhĩ, tới bên con ngựa, xoay người lên ngựa, nói với mọi người đang đứng ngây ra tại chỗ: “Còn ngây ra đó làm gì? Đi thôi!”
Mặc dù không biết viện binh đột nhiên xuất hiện là sao, nhưng giờ cũng chẳng có thời gian mà tính toán tỉ mỉ, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Lôi Vô Kiệt lập tức đi theo.
“Lôi Vô Kiệt, đừng quên cầm chút lương khô, dù sao quán trà này cũng sắp đóng cửa.” Tiêu Sắt hô.
Lôi Vô Kiệt lập tức xoay người, gói hết lồng bánh bao trong quán trà, khi cõng đống bánh đi còn ngại ngùng hỏi Trúc: “Trúc huynh đệ, cái này… có cần tiền không?”
“Không cần.” Trúc lắc đầu: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta không giống vị Tiêu huynh đệ của ngươi.”
“Hiểu mà. Xem ra ngài là người kiếm được nhiều tiền!” Lôi Vô Kiệt đáp lời, giơ ngón tay cái lên rồi lập tức cõng bọc bánh bao chạy đi.
Diệp Nhược Y đi cuối cùng, hỏi câu cuối cùng: “Nếu ta hỏi câu mà ngươi không thể đáp, cần trả giá ra sao?”
Long Nhĩ kia trả lời trước, giọng nói khàn khàn gằn từng chữ một: “Hắn trở về dáng vẻ khi trước.”
Trúc cười nói lại: “Hắn, trở lại Thiên Khải.”
Diệp Nhược Y gật đầu một cái: “Ta hiểu rồi.”