Cơ thể ả ngay lập tức biến thành thạch, cuộn tròn thành một quả bóng trong nỗi kinh hoàng khi một cảm giác ngột ngạt dồn vào ngực ả.
Ả gần như không thể thở được trước cảm giác đè nén liên tục của Khước Nhiên Triết, như thể ả đang gõ cửa tử thần.
Khước Nhiên Triết đấm mạnh vào tường, để lại một vết nứt lớn trong phòng tổng thống mà chỉ có thể sửa chữa bằng cách thay thế toàn bộ bức tường.
Sau khi trút hết cơn giận, hắn đưa ra lời cảnh báo: “Đây là lời cảnh báo cuối cùng của cô. Nếu cô dám làm chuyện này với tôi một lần nữa, tôi sẽ thiêu sống cô!” trước khi túm lấy áo của hắn mặc vào khi ra khỏi phòng nhưng ngay sau đó hắn đã dừng bước khi nghe Triệu Hoàng Mỵ nói:
“Đã quá muộn rồi. Anh ấy đã biết,” với giọng run run, “Anh ấy sẽ không chấp nhận anh sau chuyện này đâu. “
Khước Nhiên Triết không còn ở lại nữa, những ngón tay của hắn cắm sâu vào lòng bàn tay, nắm chặt lại.
Hắn phải giải thích mọi chuyện với omega của mình trước khi Triệu Hiệp Thư bị đầu độc bởi những lời nói dối của người khác.
Đánh giá từ cơ thể của hắn, hắn biết không có chuyện gì xảy ra giữa hắn và Triệu Hoàng Mỵ nhưng liệu omega của hắn có tin hắn không?
***
Ôn Tần Khê đang thăm dò nhìn Khước Nhiên Triết hồi hộp kể lại toàn bộ thử thách, không khỏi đau lòng thay cho hắn.
Y chân thành hy vọng Triệu Hoàng Mỵ trên thực tế không như vậy, nếu không y sẽ phải lén lút thắp nến cho ông chủ của mình.
Cuộc sống của giới thượng lưu dường như đầy rẫy kịch tính máu chó, khiến y càng trân trọng cuộc sống bình lặng của mình hơn.
Y vô tình nắm lấy tay Khước Nhiên Triết, dùng ngón tay cái xoa nhẹ mu bàn tay của alpha để an ủi.
“Bài học là nước chảy qua cầu,” Ôn Tần Khê nói, ánh mắt đầy chân thành nhưng ai ngờ Khước Nhiên Triết lại lợi dụng kéo y vào lòng, cái ôm chặt của Nguyên soái quấn quanh eo Triệu Hiệp Thư như thể sợ mất y.
Triệu Hiệp Thư quá tốt với hắn.
Hắn không thể hiểu mình đã làm gì để xứng đáng nhận được tình cảm yêu thương của một omega như vậy.
“Em cho anh một inch mà anh đi cả dặm! Anh bị cái quái gì vậy?” y vừa nói vừa bị ôm chặt trong một cái ôm mạnh mẽ của Khước Nhiên Triết, kéo hắn vào trong cơ thể mình.
Trong môi trường yên tĩnh, tĩnh lặng này, từng hơi thở và nhịp tim của họ đều được phóng đại.
Ngay cả những rung động khi Ôn Tần Khê nói cũng được truyền từ ngực y sang ngực Khước Nhiên Triết qua quần áo của họ, nhịp tim của họ tăng vọt ở mức đáng báo động.
“Ngoan ngoãn đứng yên,” hắn nói bằng một giọng ra lệnh khiến Ôn Tần Khê phải phục tùng hắn, cho đến khi y ngửi thấy mùi hương giống như hoa sơn chi pha chút hương thảo.
Mặc dù mờ nhạt và hầu như không được chú ý, các cơ quan thụ cảm omega của y phát điên theo bản năng đẩy Khước Nhiên Triết ra, cơn giận của y lại bùng lên.
Đó là mùi pheromone của Triệu Hoàng Mỵ còn sót lại trên cơ thể alpha của hắn.
Y cảm thấy khó chịu không thể chấp nhận Khước Nhiên Triết cho đến khi hắn trong sạch.
Ôn Tần Khê thậm chí không muốn lại gần hắn, vội vàng đứng dậy từ trên ghế quầy bar, suýt nữa ngã xuống.
Bối rối, Khước Nhiên Triết đưa tay tới đỡ y nhưng lại bị từ chối một lần nữa.
***
Ngẩn ngơ trước hành vi của chính mình, Ôn Tần Khê đẩy hắn ra xa, cảm giác như thể lãnh thổ của mình đã bị mùi omega đó vấy bẩn và y không thể ở lại đây cho đến khi nó biến mất.
“Ra khỏi đây!” y nói một cách thiếu suy nghĩ ngay lập tức hối hận vì lời nói vừa ra khỏi miệng.
Sắc mặt của Khước Nhiên Triết căng lên, đôi mắt đỏ ngầu, hắn nắm chặt cổ tay Triệu Hiệp Thư .
Hắn chưa bao giờ cảm thấy an toàn trong mối quan hệ với Triệu Hiệp Thư và sẽ chỉ cảm thấy an toàn cho đến khi hắn để lại dấu vết của mình trên cơ thể omega và chiếm hữu hoàn toàn y.
Hắn luôn có cảm giác Triệu Hiệp Thư giống như ánh sáng phương bắc màu xanh huyền ảo biến mất trong chốc lát mà không có bất kỳ cảnh báo nào.
Nhưng hôm nay hắn sẽ không để y đi, kiếp này cũng không, kiếp sau cũng không, Triệu Hiệp Thư mãi mãi thuộc về hắn.
“Anh làm sai gì sao, nếu có gì thì em cứ nói, anh sẽ sửa hết mà. Đừng…đừng đuổi anh đi,” hắn nói với giọng dỗ dành nhưng Triệu Hiệp Thư vẫn không ngừng đấu tranh với lời nói không mạch lạc của mình.